Dòng sông Thạch Hãn và bài thơ bằng máu
Dòng sông Thạch Hãn và bài thơ bằng máu
Mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Thành cổ Quảng Trị là một trong những trang sử bi hùng nhất của dân tộc, nơi hàng nghìn chiến sĩ tuổi đời mười chín, đôi mươi đã xếp bút nghiên rời ghế nhà trường để bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Những biểu tượng bất tử của "Thời hoa lửa" Quảng Trị
· Dòng sông Thạch Hãn và bài thơ bằng máu: Sông Thạch Hãn là con đường máu lửa đưa các chiến sĩ vượt sông dưới mưa bom đạn để tiếp viện cho Thành cổ. Sự hy sinh ngã xuống lòng sông của họ đã đi vào lịch sử qua 4 câu thơ nghẹn ngào của cựu chiến binh Lê Bán Mai:
"Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm."
· Bức thư tuyệt mệnh của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh: Trước khi hy sinh, người sinh viên Đại học Bách khoa Hà Nội đã viết bức thư gửi về cho mẹ và người vợ trẻ vừa cưới vỏn vẹn 6 ngày. Trong thư, anh bình thản dự báo chính xác ngày mình nằm lại và nhắn dặn người thân cách tìm mộ: "Mẹ kính yêu! Con viết mấy dòng cuối cùng này trước khi đi 'nghiên cứu lòng đất'..." Bức thư trở thành kỷ vật huyền thoại về lý tưởng sống cao đẹp của thanh niên thời bấy giờ.
· Trận chiến 81 ngày đêm nghẹt thở: Từ ngày 28/6 đến 16/9/1972, mảnh đất Thành cổ nhỏ hẹp phải chịu hàng trăm nghìn tấn bom đạn (tương đương sức công phá của 7 quả bom nguyên tử). Đất gạch bị xới tung thành bụi mịn, nhưng các chiến sĩ vẫn bám trụ từng góc tường, bờ hào, giành giật từng mét đất.
Trận chiến Thành cổ Quảng Trị không chỉ biểu trưng cho sự khốc liệt của chiến tranh mà còn là bản ca kiêu hãnh về tình đồng chí, lòng yêu nước và ý chí bất khuất của thế hệ trẻ Việt Nam.



