Bài viết

Dòng sông trong đêm

Đêm xuống, dòng sông đen như mực. Nước chảy xiết, cuốn theo những cành cây gãy và cả tiếng gió rít lạnh người. Tổ của Bình nhận nhiệm vụ vượt sông để tiếp tế cho đơn vị phía bên kia. Chiếc thuyền gỗ nhỏ chòng chành giữa dòng nước dữ. Bình ngồi ở mũi thuyền, tay giữ chặt sợi dây thừng, mắt không rời bờ bên kia mờ mịt. Mỗi đợt sóng ập đến, thuyền nghiêng đi, nước tràn vào lạnh buốt. “Đừng nhìn xuống,” người lái thuyền nói nhỏ. “Cứ nhìn về phía trước.” Bình làm theo. Trong bóng tối, anh chỉ thấy

Lào Cai05/05/2026Sưu tầm (Lục Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống, dòng sông đen như mực. Nước chảy xiết, cuốn theo những cành cây gãy và cả tiếng gió rít lạnh người. Tổ của Bình nhận nhiệm vụ vượt sông để tiếp tế cho đơn vị phía bên kia.

Chiếc thuyền gỗ nhỏ chòng chành giữa dòng nước dữ. Bình ngồi ở mũi thuyền, tay giữ chặt sợi dây thừng, mắt không rời bờ bên kia mờ mịt. Mỗi đợt sóng ập đến, thuyền nghiêng đi, nước tràn vào lạnh buốt.

“Đừng nhìn xuống,” người lái thuyền nói nhỏ. “Cứ nhìn về phía trước.”

Bình làm theo. Trong bóng tối, anh chỉ thấy một điểm sáng rất nhỏ—một ngọn đèn tín hiệu từ bờ bên kia. Ánh sáng yếu ớt, nhưng không hề tắt.

Thuyền cập bờ sau một hành trình tưởng như vô tận. Khi bước lên đất liền, Bình quay lại nhìn dòng sông. Nó vẫn chảy, lạnh lùng và vô cảm. Nhưng chính dòng sông ấy cũng vừa mở đường cho họ.

Anh hiểu rằng, đôi khi điều đáng sợ nhất không phải là con nước, mà là việc không dám bước vào nó.
Tác giả: ChatGPT

7. Tiếng đàn giữa rừng sâu

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn