Bài viết

DÒNG SÔNG VÀ CHIẾC XUỒNG NHỎ

Giữa những con rạch chằng chịt miền Tây năm ấy, một chiếc xuồng nhỏ đã âm thầm chở biết bao hy vọng qua vùng bom đạn.

Đắk Lắk09/05/2026Nguyễn Quách Phương Chi (Trường Hà Huy Tập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, vùng sông nước Cần Thơ ngày nào cũng căng thẳng vì những đợt càn quét. Ban ngày ghe xuồng đi lại thưa thớt. Đêm xuống, chỉ còn tiếng mái chèo khua nhẹ và ánh đom đóm lập lòe bên bờ lau. Trương Văn Bảy khi ấy mới ngoài đôi mươi, là du kích địa phương chuyên đưa cán bộ và thương binh vượt sông bằng chiếc xuồng ba lá nhỏ. Chiếc xuồng cũ kỹ, vá chằng vá đụp, nhưng theo ông suốt nhiều năm chiến tranh. Ông Bảy nhớ nhất một đêm cuối mùa nước nổi. Mưa rất lớn. Gió quất mạnh làm mặt sông tối đen cuộn sóng. Đúng lúc ấy, đơn vị cần chuyển gấp một thương binh nặng sang căn cứ bên kia sông. Có người lo lắng: — “Nước xiết dữ quá, đi giờ nguy hiểm lắm.” Ông Bảy chỉ siết chặt mái chèo: — “Còn nước còn đưa.” Chiếc xuồng nhỏ lặng lẽ rời bến. Giữa dòng sông mênh mông, từng đợt sóng liên tục đánh vào mạn xuồng. Nước tràn vào lạnh buốt. Người thương binh nằm mê man, hơi thở yếu dần. Ông Bảy vừa chèo vừa động viên: — “Ráng nghen đồng chí, sắp tới rồi.” Bất ngờ phía xa xuất hiện ánh đèn tuần tra. Mọi người lập tức ép xuồng sát đám lục bình trôi kín mặt nước. Cả xuồng im phăng phắc, chỉ còn nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên nón lá. Phải rất lâu sau ánh đèn mới khuất dần. Gần sáng, chiếc xuồng cuối cùng cũng cập bến an toàn. Người thương binh được cứu sống. Trước khi rời đi điều trị, anh nắm chặt tay ông Bảy: — “Sau này hòa bình… tôi nhất định quay lại tìm chú.” Và nhiều năm sau, anh thật sự trở về. Khi ấy tóc cả hai người đều đã bạc. Họ ngồi bên bến sông cũ, nhìn dòng nước lặng lẽ trôi qua như chưa từng có chiến tranh. Chiếc xuồng năm xưa giờ không còn nữa. Nhưng với ông Trương Văn Bảy, tiếng mái chèo giữa đêm mưa năm ấy vẫn còn vang mãi trong ký ức. Bởi thời hoa lửa không chỉ có bom đạn và mất mát… Mà còn có những con người bình dị đã âm thầm chèo chống cho nhau đi qua những ngày gian khó nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn