Dòng sông và lời hẹn
Câu nói giản dị giữa chiến tranh khiến ai cũng bật cười. Nhưng rồi, khi nhiệm vụ gần hoàn thành, địch phát hiện, nổ súng dữ dội. Người đồng đội ấy trúng đạn, ngã xuống ngay bên bờ sông.
Bác Đặng Văn Phúc ở Hồng Bàng từng nhiều lần vượt sông làm nhiệm vụ trinh sát. Nhưng có một lần vượt sông mà bác không bao giờ quên.
Đó là một đêm trăng mờ, nước sông lạnh buốt. Trước khi xuống nước, một người đồng đội trẻ quay sang nói với bác: “Xong nhiệm vụ, về quê em mời anh bát canh cua nhé.”
Câu nói giản dị giữa chiến tranh khiến ai cũng bật cười. Nhưng rồi, khi nhiệm vụ gần hoàn thành, địch phát hiện, nổ súng dữ dội. Người đồng đội ấy trúng đạn, ngã xuống ngay bên bờ sông.
Bác Phúc cố kéo bạn vào bờ, nhưng không kịp. Trong khoảnh khắc cuối cùng, cậu chỉ kịp thì thầm: “Anh… nhớ về quê em…”
Sau chiến tranh, bác đã tìm về quê người đồng đội năm xưa. Bác thắp hương cho gia đình và kể lại câu chuyện. Người mẹ già nghe xong chỉ lặng lẽ khóc.
“Bát canh cua ấy bác chưa từng được ăn, nhưng bác mang theo lời hẹn đó suốt đời,” bác nghẹn ngào.
Dòng sông năm ấy giờ vẫn chảy, nhưng với bác, nó đã trở thành dòng sông của ký ức – nơi một lời hẹn mãi mãi không thành.



