Bài viết

Dòng Sông Vẫn Chảy

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Dòng Sông Vẫn Chảy

Ngôi làng nằm bên một con sông nhỏ, nước không trong lắm nhưng hiền. Người làng gọi nó đơn giản là “sông nhà”. Trước chiến tranh, trẻ con tắm sông mỗi chiều, người lớn giặt giũ, thả lưới, và kể chuyện dưới ánh hoàng hôn.

Đến năm 1970, dòng sông vẫn chảy, nhưng không còn như trước.

Khoa mười bảy tuổi, sống cùng ông nội trong một căn nhà sát mép nước. Cha mẹ cậu đã rời làng từ lâu, không có tin tức. Ông nội ít nói, nhưng mỗi sáng vẫn ra bờ sông, thả một chiếc lưới cũ—như một thói quen không thể bỏ.

“Cá giờ ít rồi,” Khoa nói một lần.

Ông chỉ gật đầu:
“Nhưng sông vẫn còn.”

Khoa không hiểu hết ý nghĩa câu nói đó, nhưng cậu vẫn đi theo ông mỗi ngày.

Một buổi chiều, khi mặt nước đục ngầu sau cơn mưa lớn, Khoa thấy một chiếc thuyền nhỏ trôi dạt vào bờ. Trên thuyền có một cô gái.

Cô tên Lý.

Lý không nói nhiều về nơi mình đến. Chỉ biết rằng cô đã đi qua nhiều nơi, và con thuyền là thứ duy nhất còn lại. Nó cũ, sơn bong tróc, nhưng vẫn nổi.

“Cho tôi ở lại một thời gian,” cô nói.

Ông nội Khoa nhìn cô, rồi nhìn con thuyền:
“Ở thì ở. Nhưng phải giúp việc.”

Lý gật đầu.

Từ hôm đó, cô sống cùng hai ông cháu. Ban ngày, cô phụ việc nhà, tối đến thì ngồi bên bờ sông, nhìn nước chảy.

“Cô tìm gì ở đó?” Khoa hỏi.

Lý lắc đầu:
“Không tìm. Chỉ là… quen nhìn.”

Khoa ngồi xuống bên cạnh. Hai người im lặng, chỉ nghe tiếng nước.

Năm 1972, con sông không còn yên nữa. Những đợt bom xa làm nước dâng lên rồi rút xuống thất thường. Có hôm, xác cây trôi lềnh bềnh. Có hôm, cả một mảng bờ bị sạt.

“Có khi sông cũng mệt,” Khoa nói.

Ông nội cười nhẹ:
“Sông không mệt. Nó chỉ đi qua thôi.”

Lý nghe, nhưng không nói gì.

Một đêm, khi trăng mờ sau lớp mây dày, Lý kéo Khoa ra bờ sông.

“Nếu một ngày tôi đi,” cô nói, mắt không rời mặt nước, “cậu có nhớ tôi không?”

Khoa ngập ngừng:
“Chắc là có.”

“Chắc thôi à?”

“Vì tôi không biết cô sẽ đi thật hay không.”

Lý mỉm cười, nụ cười buồn nhưng nhẹ:
“Tôi cũng không biết.”

Thời gian trôi, như dòng nước không dừng.

Đầu năm 1975, chiến sự lan đến gần hơn. Làng bắt đầu chuẩn bị sơ tán. Người ta gói ghém đồ đạc, buộc lại những gì còn giữ được.

Khoa quay sang tìm Lý.

Con thuyền của cô đã được kéo sát mép nước.

“Cô đi à?” cậu hỏi.

Lý gật đầu:
“Ở đây không còn an toàn.”

“Còn chúng tôi?”

Lý nhìn cậu, rất lâu:
“Cậu có ông. Có nhà. Còn tôi… tôi chỉ có con sông.”

Khoa không biết nói gì.

Lý bước lên thuyền. Trước khi đẩy ra, cô nói:
“Nếu còn sống, tôi sẽ quay lại.”

Con thuyền rời bờ, trôi theo dòng nước.

Khoa đứng nhìn cho đến khi nó chỉ còn là một chấm nhỏ.

Mùa xuân năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Người làng dần trở về. Những mái nhà được dựng lại, những lối đi được dọn sạch. Con sông cũng lặng hơn, như thể nó vừa đi qua một cơn mơ dài.

Một buổi chiều, khi Khoa đang thả lưới cùng ông, cậu thấy một chiếc thuyền quen thuộc từ xa.

Tim cậu đập nhanh.

Chiếc thuyền tiến lại gần, chậm nhưng chắc.

Lý đứng trên đó, tóc đã dài hơn, gương mặt vẫn vậy.

“Cô quay lại thật,” Khoa nói, giọng không giấu được ngạc nhiên.

Lý cười:
“Tôi đã nói mà.”

Cô bước lên bờ, nhìn quanh một lượt—ngôi làng, căn nhà, và dòng sông.

“Ở đây… vẫn như cũ,” cô nói.

Ông nội Khoa lắc đầu:
“Không. Chỉ là nó còn.”

Lý nhìn ông, rồi nhìn Khoa.

“Vậy… tôi có thể ở lại không?” cô hỏi.

Khoa không trả lời ngay. Cậu nhìn dòng sông—nước vẫn chảy, không dừng lại, không quay ngược.

Rồi cậu gật đầu:
“Ở lại đi. Lần này đừng trôi nữa.”

Lý không nói gì, chỉ bước lại gần mép nước, chạm tay xuống dòng sông lạnh.

Nó vẫn chảy, như chưa từng dừng.

Nhưng lần này, có lẽ, không phải ai cũng phải đi theo nó nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn