DÒNG SÔNG VẪN CHẢY
DÒNG SÔNG VẪN CHẢY
Năm 1968, chiến tranh đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống của người dân miền Nam. Những ngày Tết vốn là thời gian sum họp, nhưng ở nhiều nơi, tiếng súng vẫn vang lên giữa những con đường và mái nhà.
Bên một dòng sông nhỏ có một ngôi làng yên bình. Ở đó sống một cậu bé tên Tùng cùng bà ngoại. Tùng mới mười ba tuổi nhưng đã sớm hiểu rằng cuộc sống của mình khác với những đứa trẻ ở nơi không có chiến tranh.
Mỗi buổi tối, bà thường kể cho Tùng nghe về những ngày quê hương còn thanh bình.
— Sau này chiến tranh kết thúc, cháu sẽ được đi học thật xa, được nhìn thấy những thành phố lớn.
Tùng hỏi:
— Bao giờ chiến tranh mới kết thúc hả bà?
Bà nhìn ra dòng sông rồi nhẹ nhàng đáp:
— Bà không biết. Nhưng bà tin ngày ấy sẽ đến.
Tết Mậu Thân năm 1968 đến.
Trong làng, người dân vẫn cố gắng chuẩn bị một cái Tết đơn sơ. Nhà nào có bánh thì chia sẻ cho nhà bên cạnh. Trẻ nhỏ vẫn mong được nhận những món quà nhỏ.
Nhưng niềm vui ấy không kéo dài.
Khi cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 diễn ra trên nhiều địa bàn miền Nam, chiến sự trở nên ác liệt. Tiếng súng vọng về từ phía thành phố khiến mọi người lo lắng.
Bà kéo Tùng vào trong nhà.
— Đừng ra ngoài.
Tùng nghe lời.
Những ngày sau đó, cuộc sống trong làng trở nên khó khăn. Nhiều gia đình phải sơ tán. Có người bị thương, có người mất liên lạc với người thân.
Tùng cùng bà cố gắng giúp đỡ những người xung quanh.
Một hôm, một người lính bị thương được đưa đến gần nhà.
Bà đã dùng những thứ thuốc ít ỏi còn lại để giúp anh.
Người lính trước khi rời đi chỉ nói:
— Cảm ơn bà.
Tùng nhìn anh rồi hỏi:
— Chú có trở về nhà không?
Người lính im lặng một lúc.
— Chú cũng mong như vậy.
Câu trả lời khiến Tùng nhớ mãi.
Nhiều tháng trôi qua.
Chiến tranh vẫn tiếp tục.
Dòng sông trước làng vẫn chảy, nhưng cảnh vật hai bên bờ đã thay đổi. Những căn nhà vắng người. Những cánh đồng ít người chăm sóc.
Tùng thường đứng bên bờ sông và nghĩ về lời bà.
“Bà tin ngày ấy sẽ đến.”
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.
Tùng đã trưởng thành.
Ngôi làng được xây dựng lại. Những con đường mới xuất hiện. Trường học được mở rộng. Trẻ em lại đến lớp mỗi ngày.
Bà ngoại của Tùng đã không còn.
Nhưng trước khi mất, bà vẫn thường nhắc:
— Cháu phải nhớ rằng dòng sông này đã chứng kiến rất nhiều chuyện. Đừng bao giờ quên.
Tùng giữ lời bà.
Ông trở thành giáo viên lịch sử và dành cả cuộc đời kể cho học sinh nghe về những năm tháng chiến tranh.
Mỗi khi đứng bên dòng sông, ông lại nhìn dòng nước chảy mãi về phía trước.
Dòng sông không giữ lại những gì đã trôi qua.
Nhưng con người thì phải nhớ.
Nhớ những người đã hy sinh.
Nhớ những gia đình từng chia lìa.
Nhớ những mùa xuân không trọn vẹn.
Và hơn hết, nhớ rằng hòa bình quý giá đến nhường nào.
Tùng nhìn những học sinh đang vui đùa bên bờ sông và mỉm cười.
Dòng sông vẫn chảy như bao năm qua. Chỉ có thời gian đã đưa quê hương từ những ngày khói lửa đến một cuộc sống bình yên hơn. Và ký ức về Mậu Thân 1968 sẽ mãi là một phần của dòng chảy lịch sử dân tộc.


