DÒNG SỮA TRONG HẦM TRÚ BOM AN NHƠN
DÒNG SỮA TRONG HẦM TRÚ BOM AN NHƠN
Giữa vùng đất cày lên sỏi đá An Nhơn, một trận càn quét khốc liệt của địch đã đẩy người dân vào cảnh khốn cùng. Trong căn hầm ngầm tối tăm và ngột ngạt dưới lòng đất, chị Thảo đang ôm chặt đứa con nhỏ chưa đầy một tuổi vào lòng. Bên ngoài, tiếng xích xe tăng gầm rú và tiếng giày đinh của giặc điên cuồng lục lọi, bắn phá khắp các ngõ ngách trong làng. Đứa bé bỗng khóc thét lên vì đói và khát, nguy cơ làm lộ nơi ẩn nấp của hàng chục cụ già và em nhỏ xung quanh. Không một chút hoảng sợ, chị Thảo vội vã vạch áo, ép dòng sữa ngọt ngào của mình vào khuôn miệng nhỏ nhắn của con yêu. Chị khẽ thì thầm những lời ru thầm lặng trong tâm tưởng, cầu mong cho tiếng khóc của con tan đi giữa không gian ngột ngạt. Kỳ diệu thay, đứa trẻ ngoan ngoãn ngậm chặt bầu sữa mẹ, im lặng và ngủ thiếp đi trong vòng tay che chở ấm áp vô bờ. Sự bình tĩnh và bản năng làm mẹ phi thường của chị đã cứu sống cả đường hầm khỏi một cuộc thảm sát đẫm máu của giặc. Sau trận càn, mọi người ôm lấy chị mà khóc trong niềm hạnh phúc nghẹn ngào vì vừa bước qua cửa tử thần gang tấc. Dòng sữa mẹ ngọt ngào giữa lòng đất lửa năm ấy mãi là biểu tượng thiêng liêng cho sức sống mãnh liệt của con người Việt Nam.



