Dòng suối cạn giữa hành trình sống còn
Trong căn nhà nhỏ ở xã Gia Vân (Gia Viễn), ông Nguyễn Văn Định, 84 tuổi, vẫn nhớ rõ một buổi trưa Trường Sơn khi cả đơn vị ông gần như kiệt sức vì khát.
“Nắng như đổ lửa, suối trên bản đồ thì có, nhưng đến nơi chỉ còn đá khô”, ông kể.
Đơn vị dừng lại bên lòng suối cạn. Không ai nói gì, chỉ nhìn nhau. “Có người lấy tay đào xuống cát, hy vọng có nước rỉ ra”.
Sau gần một giờ, một vũng nước nhỏ bắt đầu thấm lên. “Chúng tôi dùng khăn lọc từng chút một”.
Nước đục, lẫn cát, nhưng ai cũng nâng niu từng ngụm. “Không ai uống vội, mỗi người chỉ một ít để giữ sức”.
Một chiến sĩ trẻ vì quá khát đã uống nhiều hơn, sau đó lả đi. “Chúng tôi phải dìu cậu ấy suốt quãng đường còn lại”.
Chiều hôm đó, họ mới tìm được một con suối khác.
Ông Định nói chậm rãi:
“Chiến tranh dạy mình biết trân trọng những thứ bình thường nhất. Một ngụm nước lúc đó quý hơn bất cứ thứ gì”.



