Dòng suối còn nhớ
Đinh Hép (sinh năm 1930), quê xã Nam, Huyện 2, Gia Lai - Kon Tum (nay thuộc tỉnh Gia Lai), tham gia lực lượng du kích xã Nam trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp. Tháng 5 năm 1952, trong khi làm nhiệm vụ tại khu vực suối Krằnh, ông bị thương ở hai chân và đùi phải. Với tỷ lệ thương tật 21%, những vết thương ấy là minh chứng cho sự kiên cường của người du kích đã góp phần bảo vệ căn cứ và quê hương trong những năm đầu của cuộc kháng chiến.
Có những dòng suối chỉ chảy qua núi rừng.
Nhưng cũng có những dòng suối chảy qua ký ức của cả một thế hệ.
Đối với ông Đinh Hép, suối Krằnh không chỉ là địa danh, mà còn là nơi lưu giữ một phần tuổi trẻ của người du kích năm nào.
Năm 1952, chiến trường Tây Nguyên còn vô vàn gian khó. Những người du kích địa phương vừa làm nhiệm vụ bảo vệ căn cứ, vừa dẫn đường, vận chuyển lương thực và giữ gìn các tuyến liên lạc giữa các đơn vị. Mỗi con suối, mỗi triền đồi đều có thể trở thành nơi diễn ra những cuộc đụng độ bất ngờ.
Trong một lần thực hiện nhiệm vụ tại khu vực suối Krằnh, đơn vị của ông gặp hỏa lực của đối phương. Những viên đạn xé toạc không gian núi rừng. Ông bị thương ở đùi phải và chân trái ngay giữa lòng suối, nơi dòng nước vẫn cuộn chảy qua những ghềnh đá.
Đồng đội đã nhanh chóng đưa ông rời khỏi khu vực nguy hiểm. Sau thời gian điều trị, ông tiếp tục mang trên mình những vết thương không thể xóa nhòa. Chúng không làm ông khuất phục, mà trở thành dấu tích của một thời tuổi trẻ dám nhận phần gian nguy về mình để bảo vệ con đường, bảo vệ căn cứ và bảo vệ đồng đội.
Nhiều năm đã trôi qua, tiếng suối Krằnh vẫn đều đặn vang lên giữa đại ngàn. Dòng nước ấy đã cuốn đi bao dấu chân, nhưng không thể cuốn trôi ký ức về những người du kích từng ngã xuống hoặc mang thương tích để giữ vững quê hương.
Ông Đinh Hép là một trong những người đã gửi lại một phần máu thịt của mình bên dòng suối ấy. Và chính từ những sự hy sinh thầm lặng ấy, những dòng suối của Tây Nguyên hôm nay mới có thể bình yên chảy giữa một đất nước hòa bình.



