Dòng suối của niềm tin
Dòng suối của niềm tin
Sau nhiều ngày hành quân liên tục, đơn vị dừng chân bên một con suối nhỏ giữa rừng sâu. Nước suối trong veo, mát lạnh khiến ai cũng vui mừng. Những người lính thay nhau xuống suối rửa mặt, giặt áo, rồi tranh thủ uống từng ngụm nước để lấy lại sức.
Tiếng cười nói vang lên giữa không gian yên tĩnh. Trong khoảnh khắc ấy, chiến tranh dường như lùi lại phía sau. Một người cúi xuống, múc nước lên uống rồi nói: “Đây là dòng nước ngọt nhất tôi từng uống.” Mọi người cùng cười, nhưng ai cũng cảm thấy đúng như vậy.
Có người ngồi bên bờ suối, nhìn dòng nước chảy mà nhớ về quê nhà. Nhớ con sông nhỏ trước cửa, nhớ những buổi chiều bình yên. Những ký ức ấy trở thành nguồn động viên lớn lao.
Trước khi rời đi, một người lính quay lại nhìn dòng suối thật lâu. Anh nói nhỏ: “Rồi sẽ có ngày chúng ta trở về, không còn chiến tranh nữa.” Câu nói ấy như một lời hứa.
Nhiều năm sau, khi hòa bình lập lại, có người đã quay lại nơi ấy. Dòng suối vẫn chảy như ngày nào. Nhưng ký ức về những ngày tháng gian khổ vẫn còn nguyên vẹn. Dòng suối ấy không chỉ là nước, mà còn là dòng chảy của niềm tin trong thời hoa lửa.


