Bài viết

Dòng Suối Đêm Không Tiếng

Một dòng suối tưởng chừng bình yên trong đêm lại trở thành thử thách sinh tử, nơi sự im lặng và kiên trì quyết định số phận của cả tổ trinh sát.

Gia Lai04/05/2026Nguyễn Đức Trịnh (Đoàn Xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Trinh sát là phải đi trong im lặng tuyệt đối,” ông Hải kể. “Có khi cả đêm không được phát ra một tiếng động.” Đêm đó, tổ của ông nhận nhiệm vụ vượt qua một khu vực có địch kiểm soát. Trên đường đi, họ gặp một con suối không rộng nhưng nước chảy xiết. “Ban ngày thì dễ, nhưng ban đêm… nước đen như mực, không thấy gì cả.” Không thể quay lại, họ buộc phải vượt qua. “Chúng tôi tháo bớt đồ, buộc chặt lại, rồi lần lượt xuống nước.” Nước lạnh buốt, chảy mạnh, chỉ cần sơ sẩy là bị cuốn đi. “Khi đến giữa dòng, tôi nghe thấy tiếng động… như có gì đó phía bờ bên kia.” Cả tổ lập tức dừng lại, giữ nguyên vị trí giữa dòng nước. “Chỉ cần một tiếng động nhỏ… là có thể bị phát hiện.” Họ đứng như vậy, nước dâng đến ngực, không dám cử động. Thời gian trôi chậm đến nghẹt thở. “Chân bắt đầu tê, tay mỏi rã rời… nhưng không ai dám lên tiếng.” Sau một lúc rất lâu, tiếng động phía bờ bên kia im bặt. “Chúng tôi mới dám tiếp tục.” Khi lên được bờ, ai nấy đều kiệt sức, nhưng không ai nói gì. “Chỉ cần nhìn nhau… là hiểu mình vừa đi qua cái gì.” Nhiệm vụ hoàn thành. Nhưng cảm giác đứng giữa dòng suối đêm ấy vẫn theo ông suốt nhiều năm. “Không phải vì lạnh… mà vì cái im lặng đến đáng sợ.” Ông Hải khẽ nói:
“Có những lúc, sự sống không phụ thuộc vào sức mạnh… mà vào việc bạn có thể giữ im lặng bao lâu.” Trong thời hoa lửa, một dòng suối đêm không tiếng cũng có thể trở thành ranh giới mong manh giữa an toàn và hiểm nguy – nơi mỗi nhịp thở đều phải được giữ lại trong lồng ngực.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn