Dòng Suối giữa Rừng Sâu
Một người lính công binh quê Lào Cai tham gia mở đường Trường Sơn, nơi mỗi mét đường đều đổi bằng mồ hôi và cả sự sống
Tôi tên là Hoàng Văn Sáng, sinh ngày 12 tháng 3 năm 1953, quê ở xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai. Năm 1971, khi vừa tròn mười tám tuổi, tôi rời quê lên đường nhập ngũ. Ngày đi, mẹ tôi chỉ kịp dặn một câu: “Đi mạnh khỏe, giữ mình mà trở về.”
Tôi được phân vào đơn vị công binh làm nhiệm vụ mở đường trên tuyến Trường Sơn. Công việc của chúng tôi không cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng luôn đối mặt với hiểm nguy. Mỗi ngày, chúng tôi đào đất, phá đá, san lấp hố bom để giữ cho con đường vận tải luôn thông suốt.
Một buổi chiều mùa mưa năm 1972, đơn vị tôi đang làm việc gần một con suối nhỏ giữa rừng thì bất ngờ nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Chúng tôi chưa kịp ẩn nấp thì bom đã bắt đầu rơi xuống. Đất đá tung lên mù mịt, cả khu rừng rung chuyển như sắp sụp xuống.
Khi tiếng bom ngừng lại, chúng tôi quay trở lại hiện trường. Con đường gần như bị phá hủy hoàn toàn. Một hố bom lớn chắn ngang, nước từ con suối tràn vào khiến đoạn đường trở nên lầy lội, không thể đi qua.
Không ai nói với ai, tất cả lập tức bắt tay vào sửa đường. Người dùng cuốc đào đất, người khiêng đá, người tìm cách dẫn nước ra khỏi mặt đường. Trời dần tối, nhưng chúng tôi vẫn làm việc không nghỉ.
Ánh đèn pin le lói giữa rừng sâu, chiếu lên những gương mặt lấm lem bùn đất. Mồ hôi hòa với nước mưa, chảy xuống từng dòng.
Sau gần hai giờ, con đường tạm thời được khôi phục. Khi chiếc xe đầu tiên chầm chậm đi qua, tất cả chúng tôi đứng lại nhìn theo.
Tôi vẫn nhớ cảm giác lúc đó — mệt, rất mệt, nhưng trong lòng lại nhẹ nhõm và tự hào.
Vì tôi hiểu rằng: mỗi mét đường được nối lại hôm đó
có thể giúp hàng hóa đến kịp chiến trường, giúp đồng đội ngoài kia có thêm cơ hội sống.


