Bài viết

Dòng Suối Không Ngủ

Một câu chuyện về những chuyến vận chuyển bí mật trên dòng suối nhỏ giữa rừng sâu, nơi con người phải sống cùng bóng tối, nước lạnh và hiểm nguy luôn rình rập.

Hà Tĩnh21/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Có những dòng suối nhìn rất yên bình,” ông Phạm Văn Dũng kể, “nhưng lại giấu bên trong cả một chiến trường.”

Năm 1974, ông tham gia đội vận tải đường sông, chuyên dùng thuyền nhỏ chở hàng hóa, thuốc men và tài liệu qua những con suối trong rừng.

Ban ngày họ ẩn nấp. Chỉ khi trời tối hẳn, họ mới bắt đầu chèo thuyền—không đèn, không tiếng nói lớn, chỉ có tiếng nước khẽ chảy dưới mũi thuyền.

Trong tổ của ông có một người lính tên Lê Văn Toàn, người chèo thuyền giỏi nhất nhóm. Toàn có thể điều khiển con thuyền đi qua những đoạn nước xiết mà không cần nhìn rõ đường.

“Cậu ấy nói: ‘Chỉ cần nghe nước là đủ.’”

Một đêm, khi họ đang chở hàng vượt qua đoạn suối hẹp, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Nước dâng nhanh, dòng chảy trở nên dữ dội.

“Chúng tôi biết có thể gặp nguy hiểm,” ông Dũng kể. “Nhưng không thể quay lại.”

Giữa màn mưa và bóng tối, tiếng động cơ máy bay địch bất ngờ vang lên từ xa.

Pháo sáng rơi xuống khu rừng, ánh sáng trắng xóa phản chiếu mặt nước, biến dòng suối thành một dải bạc lạnh lẽo.

“Không còn chỗ ẩn,” ông nói.

Toàn lập tức đổi hướng thuyền, đưa họ vào sát bờ cây rậm rạp. Nhưng dòng nước xiết kéo mạnh, con thuyền bị va vào đá ngầm.

Một tiếng rắc khô khốc vang lên.

Thuyền bắt đầu nghiêng.

“Toàn hét lên: ‘Giữ hàng!’”

Ông Dũng cùng hai người còn lại cố giữ thăng bằng, nhưng nước đã tràn vào khoang.

Trong khoảnh khắc đó, Toàn nhảy xuống nước lạnh buốt, dùng sức đẩy con thuyền vào sát bờ, giữ cho nó không bị lật hoàn toàn.

Nhưng dòng nước quá mạnh.

“Chúng tôi chỉ kịp thấy cậu ấy bị cuốn đi,” ông Dũng nói, giọng nghẹn lại.

Khi trời sáng, con thuyền vẫn còn mắc lại bên bờ. Hàng hóa còn nguyên, nhưng người chèo thuyền giỏi nhất thì không còn nữa.

Sau này, mỗi lần đi qua con suối ấy, ông Dũng đều thấy nó chảy rất êm—không còn dữ dội như đêm hôm đó.

“Nhưng tôi biết,” ông nói, “có những dòng nước đã từng chảy qua ký ức con người… và không bao giờ rời đi.”

Ông kết lại:
“Trong thời Hoa Lửa, có những con suối không bao giờ ngủ—vì chúng vẫn còn mang theo tiếng gọi của những người đã khuất.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn