Bài viết

Dòng Suối Không Quên

Một dòng suối nhỏ giữa rừng già trở thành nơi ghi dấu tình đồng đội và sự hy sinh lặng lẽ của người lính trẻ trong những ngày chiến tranh khốc liệt.

Lâm Đồng06/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Bùi Văn Thành kể rằng đơn vị công binh của ông có nhiệm vụ mở đường xuyên rừng để đảm bảo tuyến vận chuyển. Công việc cực kỳ nguy hiểm vì bom mìn còn sót lại rất nhiều. Gần khu lán trại của họ có một con suối nhỏ, nước trong và mát. Mỗi khi nghỉ ngơi, anh em thường ra đó lấy nước, giặt áo, và đôi khi chỉ để ngồi yên nghe tiếng chảy róc rách giữa rừng sâu. Trong đơn vị có một chiến sĩ trẻ tên là Hoàng Đức Duy, mới nhập ngũ chưa lâu. Duy hiền lành, hay cười, và thường mang theo một chiếc sáo nhỏ. Những lúc hiếm hoi rảnh rỗi, Duy ngồi bên bờ suối thổi sáo, âm thanh vang nhẹ giữa núi rừng khiến ai cũng thấy lòng dịu lại. Một ngày, đơn vị nhận nhiệm vụ rà phá một đoạn đường nghi có mìn. Duy xung phong đi trước. Khi đang dò từng bước cẩn thận, một tiếng nổ bất ngờ vang lên. Đất đá tung mù, mọi người lao đến thì Duy đã nằm bất động. Sự việc diễn ra quá nhanh, không ai kịp phản ứng. Sau hôm đó, không khí trong đơn vị trầm hẳn xuống. Buổi chiều, ông Thành một mình ra bờ suối, nơi Duy thường ngồi thổi sáo. Chiếc sáo tre vẫn còn nằm đó, dựa vào một hòn đá nhỏ. Ông nhặt lên, thử thổi vài nốt nhưng âm thanh nghẹn lại. Từ đó, mỗi khi hành quân qua khu vực ấy, ông Thành đều ghé lại bên suối một lúc. Ông nói: “Nghe tiếng nước chảy, tôi cứ tưởng như vẫn còn tiếng sáo của Duy đâu đây.” Nhiều năm sau, khi trở lại chiến trường xưa, con suối vẫn còn chảy, rừng đã thưa hơn, nhưng ký ức thì vẫn nguyên vẹn. Ông lặng lẽ đặt lại chiếc sáo tre bên bờ suối, như gửi lại một phần ký ức. “Có những người không trở về,” ông nói, “nhưng họ vẫn ở lại – trong tiếng nước, trong rừng, và trong lòng những người còn sống.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn