DÒNG SUỐI MÙA MƯA
DÒNG SUỐI MÙA MƯA
Mùa mưa trong rừng đến bất chợt. Nước từ trên núi đổ xuống làm con suối nhỏ trở nên dữ dội. Đơn vị của anh Phúc phải dừng chân bên bờ suối để chờ nước rút.
Ai cũng mệt sau nhiều ngày hành quân.
Anh Phúc ngồi trên tảng đá, lặng lẽ vá lại chiếc áo đã rách ở vai. Đó là chiếc áo mẹ anh may trước ngày lên đường.
“Giữ kỹ thế làm gì?” đồng đội hỏi.
Anh cười:
“Còn áo là còn nhớ nhà.”
Đêm xuống, mưa càng lớn hơn. Nước suối dâng cao, cuốn theo cây gỗ và đất đá.
Bất ngờ, có tiếng kêu cứu từ phía bên kia bờ.
Một chiến sĩ trẻ trong lúc đi lấy nước đã bị dòng nước cuốn mắc lại giữa dòng.
Không ai dám xuống vì nước chảy quá mạnh.
Anh Phúc cởi áo ngoài, buộc dây quanh người rồi lao xuống suối.
Nước xiết liên tục kéo anh chìm xuống, nhưng anh vẫn cố bơi tới chỗ người đồng đội.
Cuối cùng, cả hai cũng được kéo lên bờ.
Người lính trẻ sống.
Còn anh Phúc kiệt sức nằm lặng dưới mưa.
Sau này, người chiến sĩ được cứu năm ấy mỗi lần nhắc lại đều nghẹn giọng:
“Anh ấy đã nhường cho tôi cơ hội trở về.”
Con suối mùa mưa giờ vẫn chảy qua cánh rừng ấy.
Nhưng có một người lính đã mãi mãi ở lại bên dòng nước năm xưa.


