Dòng Suối Nhỏ
Dòng Suối Nhỏ
Con suối nhỏ sau cánh rừng là nơi đơn vị của Lộc thường dừng chân lấy nước mỗi lần hành quân qua vùng núi.
Nước suối trong veo và lạnh buốt, chảy len qua những phiến đá phủ đầy rêu xanh. Sau những ngày đi bộ liên tục giữa nắng gắt, ai cũng thấy nhẹ nhõm khi được ngồi nghỉ bên dòng nước mát lành ấy.
Một buổi sáng, Lộc ngồi giặt chiếc khăn tay bên suối rồi bất giác nhớ đến em gái ở quê. Ngày còn nhỏ, hai anh em từng ra suối bắt cá mỗi chiều hè.
Chiến tranh đã kéo cậu rời xa mái nhà bình yên ấy quá lâu.
Đồng đội bên cạnh khẽ vốc nước lên mặt rồi cười bảo: “Mai này hòa bình nhất định phải đưa nhau về quê chơi.”
Lộc nghe vậy chỉ cười nhẹ nhưng trong lòng chợt thấy ấm hơn rất nhiều.
Khi mặt trời bắt đầu lên cao, cả đơn vị lại tiếp tục lên đường. Dòng suối nhỏ phía sau vẫn lặng lẽ chảy giữa núi rừng xanh thẳm.
Giữa thời hoa lửa, những dòng suối bình yên đã trở thành nơi giúp người lính tìm lại chút thanh thản giữa chiến tranh khốc liệt.


