DÒNG TÊN KHẮC TRÊN THÂN CÂY
“Tôi đã khắc tên mình lên thân cây… và không nghĩ có ngày quay lại,” ông Hòa nói, giọng trầm lắng.
Năm 1969, đơn vị ông đóng quân trong rừng sâu Tây Nguyên. Cuộc sống bấp bênh, ngày mai ra sao không ai biết trước.
“Một hôm nghỉ chân, tôi lấy con dao nhỏ, khắc tên mình lên một thân cây lớn,” ông kể. “Không phải để ghi dấu… mà chỉ để tự nhủ: mình đã từng sống ở đây.”
Bên cạnh ông, một người đồng đội cũng làm vậy. Hai cái tên nằm cạnh nhau, đơn sơ giữa vỏ cây xù xì.
“Chúng tôi còn cười, bảo nếu ai sống sót quay lại… thì sẽ tìm xem tên còn không,” ông nhớ lại.
Ít lâu sau, một trận đánh ác liệt xảy ra. Người đồng đội ấy đã không trở về.
Chiến tranh kết thúc, nhiều năm sau, ông Hòa có dịp quay lại khu rừng cũ.
“Tôi đi tìm cái cây ấy… và tôi đã thấy,” ông nói, mắt ánh lên. “Tên tôi vẫn còn, dù đã mờ đi.”
Nhưng bên cạnh, cái tên còn lại chỉ còn những vết khắc đứt đoạn, gần như bị xóa mất theo thời gian.
Ông lặng đi:
“Thời gian có thể làm mờ dấu vết… nhưng không thể xóa ký ức.”
Ông khẽ nói:
“Cái tên ấy có thể không còn rõ trên thân cây… nhưng với tôi, nó vẫn hiện lên rõ ràng như ngày hôm qua.”



