Dòng tên khắc trên thân cây già
Năm 1971, giữa một cánh rừng thuộc chiến trường Tây Nguyên, có một người lính trẻ tên Nguyễn Đức Hòa.
Hòa nhập ngũ khi vừa bước qua tuổi đôi mươi.
Anh sinh ra ở một vùng quê nghèo, nơi những buổi chiều thường gắn với tiếng gió thổi qua cánh đồng và những con đường đất quen thuộc.
Trước ngày lên đường, Hòa không nghĩ nhiều về những điều lớn lao.
Anh chỉ biết rằng đất nước đang có chiến tranh và thế hệ của mình cần phải góp sức.
Ngày rời quê, mẹ anh đưa cho một chiếc khăn tay cũ.
Bà nói:
"Đi đâu cũng nhớ giữ sức khỏe."
Hòa cất chiếc khăn ấy trong túi áo suốt nhiều năm.
Nó không có giá trị vật chất.
Nhưng đối với anh, đó là sự hiện diện của gia đình giữa những ngày xa nhà.
Ở chiến trường, Hòa được phân công làm nhiệm vụ trinh sát.
Công việc yêu cầu anh phải quan sát địa hình, nắm tình hình và thường xuyên di chuyển qua những khu vực khó khăn.
Đó là một nhiệm vụ cần sự bình tĩnh, cẩn thận và khả năng chịu đựng rất lớn.
Những ngày đầu, Hòa gặp không ít khó khăn.
Rừng sâu xa lạ.
Đường đi phức tạp.
Thời tiết khắc nghiệt.
Nhưng sau một thời gian, anh dần quen với từng con suối, từng lối mòn.
Anh có thể nhớ được những dấu hiệu nhỏ trên đường đi.
Một gốc cây khác màu.
Một tảng đá nằm lệch bên sườn núi.
Một khoảng đất từng có người đi qua.
Đồng đội thường nói vui:
"Chắc cậu thuộc rừng hơn thuộc đường về nhà."
Hòa cười:
"Vì ở đây mình sống mỗi ngày mà."
Nhưng dù quen với chiến trường đến đâu, trong lòng anh vẫn luôn nhớ quê.
Mỗi khi có thời gian nghỉ, Hòa thường kể về gia đình.
Anh kể về cha thích uống trà vào buổi sáng.
Kể về em gái hay chạy ra cổng chờ anh mỗi lần đi xa.
Những câu chuyện ấy giúp những người lính gần nhau hơn.
Bởi ai cũng có một mái nhà để hướng về.
Một kỷ niệm mà đồng đội của Hòa nhớ mãi là lần cả đơn vị phải dừng chân trong rừng nhiều ngày vì điều kiện khó khăn.
Mọi người mệt mỏi.
Tinh thần cũng có lúc xuống thấp.
Đêm đó, Hòa tìm được một thân cây lớn có thể che chắn tốt hơn.
Anh lấy dao nhỏ khắc một dấu hiệu lên thân cây để những người đi sau dễ nhận biết vị trí.
Một người bạn hỏi:
"Sao không nghỉ đi, còn làm mấy việc này?"
Hòa đáp:
"Biết đâu sau này có người cần tìm đường."
Chỉ một hành động nhỏ.
Nhưng nó thể hiện tính cẩn thận và trách nhiệm của anh.
Đối với Hòa, mỗi việc làm đều có thể giúp ích cho đồng đội.
Anh không nghĩ mình đang làm điều gì đặc biệt.
Anh chỉ muốn mọi người an toàn hơn.
Những năm tháng tiếp theo, Hòa cùng đơn vị trải qua nhiều nhiệm vụ.
Có những lần trở về đầy đủ.
Có những lần mất đi những người bạn thân thiết.
Mỗi sự hy sinh đều để lại trong anh nỗi đau.
Nhưng cũng khiến anh càng trân trọng những người còn bên cạnh.
Anh từng nói:
"Chúng ta đi cùng nhau thì phải cố gắng để không ai bị bỏ lại."
Đó là điều mà Hòa luôn ghi nhớ.
Nhưng rồi một ngày, người lính ấy cũng không thể trở về.
Trong một lần làm nhiệm vụ giữa rừng, Nguyễn Đức Hòa đã hy sinh.
Những người đồng đội tìm lại nơi anh từng đi qua.
Họ vẫn thấy những dấu hiệu cũ trên những thân cây.
Trong đó có dấu khắc năm nào của Hòa.
Một dòng ký hiệu đơn giản.
Không có tên tuổi.
Không có lời nhắn dài.
Nhưng với những người từng chiến đấu cùng anh, nó chứa đựng rất nhiều ký ức.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, những cánh rừng Tây Nguyên ngày càng xanh hơn.
Những thân cây năm xưa vẫn tiếp tục lớn lên.
Có thể không ai biết người đã để lại dấu khắc ấy là ai.
Nhưng với những người từng đi qua thời kỳ ấy, họ biết rằng ở đâu đó giữa rừng sâu vẫn còn dấu chân của một người lính trẻ.
Một người đã sống trách nhiệm với nhiệm vụ.
Sống chân thành với đồng đội.
Và dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời cho quê hương.
Nguyễn Đức Hòa không để lại những điều quá lớn lao.
Anh chỉ để lại một dòng tên giữa rừng già.
Nhưng đôi khi, một dấu vết nhỏ bé cũng đủ để kể lại một câu chuyện lớn.
Câu chuyện về tuổi trẻ, tình đồng đội và những năm tháng không thể nào quên của thời hoa lửa.



