DÒNG THẠCH HÃN – TẬP 11 Nguyễn Duy Đông – Người lính Trung đoàn 48 trở lại Thành Cổ
Năm 1972, Nguyễn Duy Đông là một thanh niên còn rất trẻ.
Anh nhập ngũ và trở thành chiến sĩ của Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B.
Đơn vị của anh được giao nhiệm vụ chiến đấu tại Thành Cổ Quảng Trị.
Nhưng có một điều mà chàng trai trẻ ấy khi bước vào Quảng Trị có lẽ không thể hình dung:
Nhiều năm sau, anh vẫn còn nhớ từng khoảnh khắc của mùa hè năm ấy.
81 ngày đêm.
Một khoảng thời gian không dài nếu tính bằng lịch.
Nhưng dài vô tận đối với những người trực tiếp sống trong chiến hào.
Trung đoàn 48 khi ấy còn mang tên Quang Sơn.
Và những người lính truyền cho nhau một lời thề:
“Quang Sơn còn, Quảng Trị còn.”
Họ chiến đấu trong điều kiện hỏa lực đối phương rất mạnh.
Thành Cổ bị bom đạn cày xới.
Những vị trí vừa được củng cố có thể lập tức bị phá hủy.
Nhưng người lính lại tiếp tục bám trụ.
Nguyễn Duy Đông sống sót.
Sau chiến tranh, anh trở thành một trong những người có thể kể lại câu chuyện của Trung đoàn 48.
Ông nhớ những đồng đội đã không trở về.
Nhớ những ngày tháng ở Quảng Trị.
Và đặc biệt nhớ dòng Thạch Hãn.
Bởi đối với người lính Trung đoàn 48, Thạch Hãn không chỉ là một địa danh.
Nó là một phần của chiến trường.
Một phần của những cuộc vượt sông.
Một phần của tuổi trẻ.
Nhiều năm sau, khi trở lại Quảng Trị, người lính năm xưa đứng trước dòng sông.
Mái tóc đã bạc.
Nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên.
Có lẽ trong khoảnh khắc ấy, ông không chỉ nhìn thấy Thạch Hãn của hiện tại.
Ông còn nhìn thấy dòng sông của năm 1972.
Một dòng sông đầy tiếng pháo.
Một dòng sông của những chuyến vượt sông trong đêm.
Một dòng sông mà rất nhiều người bạn của ông đã đi qua...
nhưng không bao giờ trở lại.
Nguyễn Duy Đông là một trong những người sống sót.
Và đôi khi, sống sót cũng là một nhiệm vụ.
Bởi người còn sống phải nhớ thay những người đã mất.



