Bài viết

DÒNG THẠCH HÃN – TẬP 15 Nguyễn Văn Thạc – Bức điện cuối cùn

Hà Nội22/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Thạc không chỉ là một người viết nhật ký.

Ở Quảng Trị năm 1972, anh là một người lính thông tin.

Nhiệm vụ của người lính thông tin là bảo đảm liên lạc.

Và giữa chiến trường, thông tin có thể quyết định sự sống còn của cả một đơn vị.

Ngày 30 tháng 7 năm 1972.

Buổi sáng.

Tiểu đội của Nguyễn Văn Thạc tập kết tại khu vực Hà My Đông.

Theo yêu cầu của chính trị viên tiểu đoàn, tổ máy của anh thực hiện nhiệm vụ mã hóa và phát lên trung đoàn một bức điện báo cáo tình hình.

Đó là một công việc bình thường của người lính thông tin.

Nhưng không ai biết đó lại là một trong những nhiệm vụ cuối cùng của Nguyễn Văn Thạc.

Sau đó, đơn vị di chuyển.

Pháo kích xảy ra.

Hầm rung chuyển.

Khu vực trú quân bị pháo cày nát.

Đồng đội của Thạc tìm kiếm.

Và rồi họ nhìn thấy anh.

Người thanh niên từng là sinh viên Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội.

Người từng viết những trang nhật ký về tuổi trẻ.

Người từng mơ về một ngày trở lại cuộc sống bình thường.

Giờ đây nằm lại giữa chiến trường.

Nguyễn Văn Thạc hy sinh khi mới tròn 20 tuổi.

Nhưng điều kỳ lạ là anh vẫn tiếp tục “sống” qua những trang viết.

Những trang viết ấy sau này trở thành “Mãi mãi tuổi hai mươi”.

Và có lẽ đó chính là điều khiến câu chuyện của Nguyễn Văn Thạc khác biệt.

Chiến tranh lấy đi tuổi trẻ của anh.

Nhưng không lấy đi được tiếng nói của anh.

Ngày nay, khi đọc lại những trang nhật ký ấy, người ta không chỉ thấy một người lính.

Người ta thấy một chàng trai hai mươi tuổi.

Biết yêu.

Biết nhớ.

Biết mơ.

Biết sợ.

Và vẫn lựa chọn bước vào chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn