Dòng Thạch Hãn và người lính không biết bơi
Ông từng nói với đồng đội:
“Tôi sợ nhất là nước. Tôi không biết bơi.”
Thế nhưng ở Quảng Trị năm 1972, dòng Thạch Hãn lại trở thành một phần ký ức không thể nào quên.
Có những đêm, người lính phải vượt sông trong tiếng bom pháo.
Áo quần ướt sũng.
Súng đạn được giữ trên đầu.
Có người vừa sang được bờ bên kia đã ngã xuống.
Một lần, ông bị sức ép của bom đánh bật xuống sông. Trong khoảnh khắc ấy, ông nghĩ mình sẽ chết.
May mắn, một đồng đội đã quay lại.
Người đồng đội ấy nắm lấy tay ông, kéo ông vào bờ.
Sau này, ông nhiều lần trở lại Quảng Trị.
Ông đứng bên dòng Thạch Hãn, nhìn dòng nước trôi và nói:
“Ngày ấy, nếu không có cậu ấy, tôi đã không đứng ở đây.”
Nhưng người cứu ông đã không trở về.
Mỗi năm, vào ngày giỗ đồng đội, ông lại thắp một nén hương.
Ông bảo:
“Tôi sống thay phần đời của cả hai.”



