DÒNG THƯ CUỐI CÙNG
DÒNG THƯ CUỐI CÙNG
Anh Quân có thói quen viết nhật ký giữa chiến tranh.
Mỗi khi nghỉ chân, anh lại lấy cuốn sổ nhỏ ra ghi vài dòng. Có khi chỉ là chuyện trời mưa, chuyện nhớ nhà, hay tên những người đồng đội vừa quen.
Anh từng nói:
“Nếu mai này không về, ít nhất cũng còn thứ để người ta nhớ.”
Những dòng chữ nguệch ngoạc theo anh đi khắp cánh rừng Trường Sơn.
Một đêm cuối năm, đơn vị dừng quân bên triền núi. Trời lạnh buốt nhưng ai cũng cố thức để viết thư về nhà.
Anh Quân ngồi cạnh bếp lửa nhỏ rồi viết rất lâu.
Đó là lá thư cuối cùng anh gửi cho mẹ.
Trong thư, anh kể rằng chiến tranh rồi sẽ qua và nhất định sẽ có ngày trở về.
Nhưng sáng hôm sau, đơn vị bước vào trận đánh lớn.
Bom đạn phủ kín cánh rừng.
Tiếng súng kéo dài đến tận chiều tối.
Khi trận đánh kết thúc, nhiều người đã nằm lại.
Trong số đó có anh Quân.
Đồng đội tìm thấy cuốn sổ nhỏ cùng lá thư chưa kịp gửi nằm trong túi áo anh.
Sau hòa bình, lá thư ấy được trao tận tay người mẹ già.
Bà đọc từng dòng chữ run run rồi ôm chặt vào ngực.
Ngoài hiên, gió chiều thổi qua hàng tre xào xạc.
Đâu đó trong âm thanh ấy như vẫn còn giọng nói của người con trai năm nào chưa kịp trở về.


