Dòng thư năm ấy
Trần Tấn Khanh
Chiếc hộp gỗ nhỏ nằm im trên nóc tủ đã nhiều năm. Mỗi lần dọn lại căn nhà cũ, mẹ tôi vẫn cẩn thận lau bụi rồi đặt nó về đúng chỗ. Bên trong chiếc hộp không có vàng bạc hay những món đồ quý giá, chỉ có vài kỷ vật đã bạc màu và một xấp thư được buộc lại bằng sợi dây vải cũ.
Đó là những dòng thư năm ấy – những dòng chữ được viết trong những năm tháng chiến tranh.
Người viết thư là bác cả của tôi. Khi ấy, bác mới ngoài hai mươi tuổi, là một trong những thanh niên trong làng lên đường nhập ngũ. Ngày bác đi, bà nội tiễn con ra tận đầu làng. Bà không nói nhiều, chỉ dúi vào tay bác chiếc khăn tay rồi dặn:
– Đi mạnh khỏe, khi nào đất nước hòa bình thì về với mẹ.
Bác cười, gật đầu rồi quay đi.
Bóng bác khuất dần sau con đường làng. Bà vẫn đứng đó rất lâu.
Những tháng ngày sau đó, gia đình thường mong ngóng tin tức từ chiến trường. Mỗi lần người đưa thư đi qua, bà lại nhìn theo, hy vọng có một lá thư mang tên con mình.
Rồi lá thư đầu tiên cũng đến.
Bác viết rằng bác vẫn khỏe, đồng đội đều tốt, mọi người luôn động viên nhau vượt qua khó khăn. Bác kể về những cánh rừng, những chặng đường hành quân và những đêm nhớ nhà.
Cuối thư, bác viết:
“Ở nhà mọi người cứ yên tâm. Con nhớ nhà lắm, nhưng con sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Mẹ đừng lo cho con.”
Bà đọc đi đọc lại lá thư ấy không biết bao nhiêu lần.
Bà cất nó dưới đáy chiếc hộp gỗ, cùng với chiếc khăn tay ngày tiễn con lên đường.
Rồi những lá thư khác lần lượt được gửi về.
Có lá thư kể chuyện quê nhà.
Có lá thư hỏi thăm sức khỏe của mẹ.
Có lá thư nhắc đến mùa lúa năm nay.
Có lá thư chỉ vỏn vẹn vài dòng nhưng chứa đầy nỗi nhớ.
Bác thường viết rằng điều bác mong nhất là một ngày được trở về, được đi trên con đường làng quen thuộc, được ngồi bên mâm cơm gia đình và nghe mẹ kể những chuyện ở quê.
Trong một lá thư, bác viết:
“Sau này hòa bình, con sẽ về. Mẹ để dành cho con một bữa cơm thật ngon nhé.”
Bà giữ lại câu ấy trong lòng suốt nhiều năm.
Nhưng rồi những lá thư thưa dần.
Một tháng.
Hai tháng.
Rồi lâu hơn nữa.
Gia đình bắt đầu thấp thỏm.
Bà vẫn tin con trai mình sẽ trở về.
Cho đến một ngày, tin báo được gửi về quê.
Bác đã hy sinh.
Bà không khóc trước mặt mọi người. Bà chỉ lặng lẽ đi vào căn phòng nhỏ, lấy chiếc hộp gỗ ra và mở từng lá thư.
Bà đọc lại tất cả.
Có lẽ bà đang tìm kiếm trong những dòng chữ ấy hình bóng của người con trai đã xa nhà.
Từ ngày ấy, chiếc hộp được bà cất kỹ hơn.
Năm tháng trôi qua. Chiến tranh kết thúc. Quê hương đổi thay. Những đứa trẻ ngày nào lớn lên, lập gia đình, có những đứa con của riêng mình.
Nhưng những lá thư vẫn còn đó.
Một lần, tôi hỏi bà:
– Bà đọc những lá thư này nhiều như vậy có buồn không?
Bà nhìn tôi, mỉm cười rất nhẹ:
– Buồn chứ. Nhưng bà đọc để nhớ rằng nó đã từng ở đây, từng viết những dòng này và từng mong được trở về.
Tôi cầm một lá thư đã ngả màu trên tay. Nét chữ không còn rõ như trước, nhưng từng dòng vẫn khiến tôi hình dung ra một chàng trai tuổi đôi mươi đang ngồi ở nơi xa, viết về mẹ, về quê hương và về ngày trở lại.
Tôi chợt nhận ra, những lá thư ấy không chỉ là kỷ vật của một gia đình.
Chúng là những mảnh ký ức của cả một thế hệ.
Một thế hệ đã sống trong những năm tháng chiến tranh, khi một lá thư từ quê nhà có thể trở thành niềm vui lớn nhất. Một thế hệ đã gửi vào từng trang giấy nỗi nhớ gia đình, tình yêu quê hương và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Ngày hôm nay, chúng ta có thể dễ dàng gọi điện, nhắn tin chỉ trong vài giây. Những dòng thư viết tay dần trở thành điều xa lạ.
Nhưng khi đọc lại những lá thư năm ấy, tôi hiểu rằng có những lời yêu thương chỉ thật sự trở nên sâu sắc khi người ta phải chờ đợi.
Và có những dòng chữ, dù đã bạc màu theo năm tháng, vẫn không bao giờ cũ.
“Sau này hòa bình, con sẽ về…”
Một lời hứa giản dị.
Một ước mong bình thường.
Nhưng người viết đã không thể thực hiện được.
Bác đã gửi lại tuổi hai mươi nơi chiến trường, còn những dòng thư thì trở về với quê hương, ở lại trong chiếc hộp gỗ nhỏ và trong ký ức của những người thân.
Để hôm nay, mỗi khi mở chiếc hộp ấy, chúng tôi lại được nghe một tiếng gọi từ quá khứ.
Một tiếng gọi nhắc rằng:
Có một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng tuổi trẻ, bằng niềm tin và bằng những dòng thư gửi về quê nhà.
Và những dòng thư năm ấy sẽ còn đi cùng năm tháng



