Cựu chiến binh

du kích của làng kháng chiến Long Trì

du kích của làng kháng chiến Long Trì

Bắc Ninh31/03/2026ĐÀO GIA BẢO (TRƯỜNG THCS NHAM BIỀN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Hoàng Minh, một lão du kích của làng kháng chiến Long Trì, vùng phía đông nam tỉnh Bắc Ninh, giáp với quê hương Yên Dũng. Nay tóc đã bạc gần hết, mỗi khi ngồi trước hiên nhà nhìn hàng tre xào xạc trong gió, ký ức về những năm tháng kháng chiến chống giặc Pháp lại hiện về rõ ràng như mới hôm qua. Đó là quãng đời gian khổ nhưng không bao giờ tôi quên, bởi ở đó có làng quê, có đồng đội và có cả máu xương của bao người dân vô tội.

Những năm đợt cách mạng bùng lên, Long Trì chúng tôi được gọi là “làng kháng chiến”. Giặc Pháp biết điều đó nên thường xuyên tổ chức các cuộc càn quét hòng dập tắt phong trào. Ban ngày, chúng tôi vẫn cày ruộng, gánh nước như dân làng bình thường, nhưng đêm đến là họp bàn, đào hầm bí mật, làm chông, giấu lương thực và chuẩn bị cho những ngày chống càn ác liệt. Tôi khi ấy đã ngoài năm mươi, sức không còn như trai trẻ, nhưng quen địa hình, thuộc từng lối mòn, từng bờ ruộng nên được anh em tin tưởng giao nhiệm vụ du kích dẫn đường, bố trí trận địa.

Tôi nhớ rõ một trận chống càn lớn vào buổi sáng sớm, sương còn phủ kín mặt ruộng. Giặc từ nhiều hướng kéo vào, tiếng súng nổ dồn dập, chó săn tru lên làm dân làng ai cũng thắt ruột. Nhìn cảnh ấy, lòng tôi nóng như lửa đốt, nhưng càng nguy cấp thì càng phải bình tĩnh. Tôi ra hiệu cho anh em tản ra theo kế hoạch, bám chặt các vị trí đã định, quyết không để chúng tiến sâu vào trung tâm làng. Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ: còn dân là còn làng, còn làng là còn kháng chiến.

Khi giặc lọt vào trận địa, du kích Long Trì bắt đầu nổ súng. Từ bờ tre, ụ đất, những hầm bí mật quanh làng, đạn bắn ra bất ngờ khiến chúng hoảng loạn. Tôi cùng mấy anh em già yếu hơn chốt ở hướng hiểm nhất, nơi giặc dễ tràn vào. Có lúc chúng áp sát rất gần, đạn bay vèo vèo trên đầu, tim đập thình thịch, nhưng không ai lùi bước. Tôi cho kích nổ quả mìn tự tạo, chặn bước tiến của chúng, rồi dẫn anh em rút qua con mương cạn phía sau, vừa đánh vừa giữ lực lượng.

Trận càn kéo dài hàng giờ. Nhà cửa trong làng bị đốt cháy, khói bốc lên mù mịt, nhìn mà xót xa đến quặn lòng. Nhưng khi giặc buộc phải rút lui, dân làng lại từ hầm bí mật chui lên, người băng bó cho thương binh, người dập lửa, người gom góp lại từng mái nhà đổ nát. Tôi đứng lặng trước những đồng đội đã hy sinh, thắp cho họ nén hương mà nước mắt cứ chảy. Họ ngã xuống để làng Long Trì, để Yên Dũng và mảnh đất này được sống.

Giờ đây, chiến tranh đã lùi xa, tôi chỉ còn là một ông già kể chuyện cũ cho con cháu nghe. Nhưng tôi luôn tin rằng những gì chúng tôi đã trải qua không bao giờ là vô nghĩa. Làng Long Trì năm ấy, những cuộc chống càn năm ấy, là minh chứng cho tinh thần quật cường của người dân quê tôi. Chừng nào còn nhớ, còn kể lại, thì chừng đó ngọn lửa yêu nước và kháng chiến vẫn còn cháy mãi trong lòng các thế hệ sau.

Sau khi ông tham gia bộ đội ông trở về quê hương và làm hiệu trưởng trường THPT Yên Dũng số 1 (giai đoạn từ 1971-2001).Hiện tại ông đang sống khỏe mạnh tại quê nhà (Cảnh Thụy).

Sau khi được nghe xong câu chuyện của ông . Em cảm thấy thật ngưỡng mộ ông, và em sẽ cố gắng học thật giỏi để có thể làm cho thế hệ ông cha ta cảm thấy vui vẻ . Vì nhờ có những người dũng cảm như vậy thì chúng ta mới có dược như ngày hôm nay. Em rất cảm ơn ông đã chia sẻ cho em một câu chuyện hữu ích.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn