Bài viết

“Dù lá non xanh có đổi màu, dù đá mòn theo nước chảy, Yêu nhau ta vẫn giữ lời nhau”

Có những nỗi nhớ cứ mãi khắc khoải theo năm tháng, đó là câu chuyện của bà Nguyễn Thị Xun - vợ liệt sĩ đặc công Trần Văn Kính. Người chiến sĩ năm ấy lên đường vào chiến trường mặt trận phía Nam Quân khu 4 khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo niềm tin về một ngày đất nước hòa bình và gia đình đoàn tụ. Nhưng ông đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Lào Cai22/08/2026Xã Kiên Lương (Đoàn xã Kiên Lương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chỉ còn lại những lá thư đã úa màu, những kỷ vật nhuốm màu thời gian. Thế nhưng có những điều chẳng thể xóa nhòa: đó là lời hẹn còn dang dở, là tình yêu thủy chung của người vợ, là nỗi nhớ âm thầm đã theo bà đi qua gần trọn cuộc đời.

Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương, nước mắt và những cuộc chia ly không ngày gặp lại. Càng thấu hiểu những mất mát ấy, càng thêm trân trọng và biết ơn những thế hệ cha anh đã gác lại hạnh phúc riêng, hiến dâng tuổi xuân và cả cuộc đời mình cho độc lập, tự do của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn