Bài viết

Dù tá hay tướng đều phải lo phục vụ nhân dân – Câu chuyện thời hoa lửa

Trong những năm kháng chiến gian khổ, Bác Hồ luôn nhắc nhở cán bộ, chiến sĩ phải nhân ái, đoàn kết và hết lòng vì nhân dân. Khi một phi công Mỹ bị bắt, Bác căn dặn phải chăm sóc tử tế, thể hiện tinh thần nhân đạo và thiện chí. Sau đó, Bác tổ chức lực lượng Việt – Mỹ cùng phối hợp chống phát xít Nhật. Khi một cán bộ thắc mắc về cấp bậc giữa mình và một thiếu tá Mỹ, Bác nghiêm khắc nhắc nhở: “Dù tá hay tướng… đều phải lo phục vụ nhân dân cho tốt.” Bác cho rằng chức vụ không phải để hưởng đặc quyền mà là trách nhiệm phục vụ Tổ quốc và nhân dân. Câu chuyện nhắc nhở mỗi người, dù ở cương vị nào cũng phải khiêm tốn, tận tụy, hoàn thành tốt nhiệm vụ và đặt lợi ích của nhân dân lên trên hết.

Quảng Ninh12/08/2026Xã Lượng Minh (Đoàn xã Lượng Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Dù tá hay tướng đều phải lo phục vụ nhân dân – Câu chuyện thời hoa lửa

Dù tá hay tướng đều phải lo phục vụ nhân dân – Câu chuyện thời hoa lửa

DÙ TÁ HAY TƯỚNG ĐỀU PHẢI LO PHỤC VỤ NHÂN DÂN

Những năm tháng cách mạng còn vô cùng gian khổ, giữa núi rừng Cao Bằng, điều kiện chiến đấu và sinh hoạt của cán bộ, chiến sĩ thiếu thốn đủ bề. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, Bác Hồ luôn nhắc nhở mọi người phải giữ vững tinh thần nhân đạo, đoàn kết và đặt lợi ích của nhân dân lên trên hết.

Khoảng tháng 7 năm 1944, một máy bay Mỹ bị quân Nhật bắn rơi tại Hòa An, Cao Bằng. Phi công Mỹ nhảy dù xuống rừng và được du kích địa phương đưa về căn cứ.

Biết tin, Bác Hồ căn dặn:

– Ta còn thiếu thốn, nhưng các chú cố gắng cho anh ta ăn uống tương đối đầy đủ, cư xử tử tế, nhân đạo để họ hiểu ta.

Lời dặn của Bác được anh em thực hiện nghiêm túc. Người phi công Mỹ được chăm sóc chu đáo, thậm chí khẩu phần ăn còn tốt hơn cả những người đang trực tiếp chiến đấu.

Sau đó, Bác cho gọi người phi công đến gặp mình. Trong căn cứ giữa núi rừng, người phi công vô cùng bất ngờ khi thấy một ông cụ giản dị trong bộ quần áo chàm, nhưng lại nói tiếng Anh thành thạo và hiểu biết sâu sắc về nước Mỹ.

Bác ân cần hỏi thăm và giải thích rằng những người lính Đồng minh cùng chung mục đích chống chủ nghĩa phát xít, bảo vệ hòa bình. Vì vậy, Việt Minh đối xử tử tế với anh không phải để đòi hỏi lợi ích, mà thể hiện thiện chí và tinh thần nhân đạo.

Cảm động trước cách đối xử của Bác, người phi công càng thêm kính phục và tin tưởng. Sau đó, Bác tạo điều kiện để anh được đưa sang Côn Minh, trao lại cho Bộ Tư lệnh Mỹ.

Không lâu sau, phía quân đội Mỹ cử một nhóm nhân viên tình báo sang phối hợp với lực lượng cách mạng Việt Nam. Bác giao nhiệm vụ tiếp nhận và tổ chức lực lượng Việt – Mỹ để cùng chống phát xít Nhật.

Trong số những người Mỹ có một thiếu tá tên là Tômát được giao làm tham mưu trưởng. Một cán bộ Việt Nam được Bác giao làm đại đội trưởng.

Vì còn trẻ và có phần tự hào về chức vụ của mình, người cán bộ thưa với Bác:

– Thưa Bác, thiếu tá làm tham mưu trưởng, vậy đại đội trưởng thì gọi là cấp gì ạ?

Nghe vậy, nét mặt Bác nghiêm lại. Người nhẹ nhàng nhưng dứt khoát nói:

– Chú phải lo hoàn thành nhiệm vụ cho tốt. Dù tá hay tướng, đã là một chiến sĩ cách mạng thì đều phải lo phục vụ nhân dân cho tốt.

Câu nói ngắn gọn ấy khiến người cán bộ lặng người suy nghĩ.

Bác không quan tâm đến việc ai có quân hàm cao hơn, ai giữ chức vụ lớn hơn. Theo Bác, chức vụ chỉ là trách nhiệm được giao. Điều quan trọng nhất là người cán bộ phải hoàn thành tốt nhiệm vụ và hết lòng phục vụ nhân dân.

Giữa thời hoa lửa, khi đất nước đang đứng trước những thử thách lớn lao, lời dạy của Bác càng trở nên sâu sắc. Người luôn nhắc cán bộ phải chống tư tưởng công thần, tự cao, coi trọng chức vụ. Càng được giao trọng trách lớn càng phải có trách nhiệm lớn, càng phải gần dân, hiểu dân và vì dân.

Bác Hồ là Chủ tịch nước, là vị lãnh tụ tối cao, nhưng trong cuộc sống Người luôn giữ phong cách giản dị, gần gũi. Bác không coi quyền lực là đặc quyền để hưởng thụ, mà xem đó là trách nhiệm để phục vụ Tổ quốc và nhân dân.

Câu chuyện về người phi công Mỹ và đại đội Việt – Mỹ cho thấy một điều rất đẹp trong tư tưởng của Bác: không phân biệt quân hàm, quốc tịch hay địa vị, nếu đã mang trách nhiệm thì phải làm tròn bổn phận của mình.

Ngày nay, đất nước đã hòa bình, mỗi người có một vị trí và nhiệm vụ khác nhau. Có người làm cán bộ, có người làm công nhân, giáo viên, nông dân, doanh nhân hay hội viên phụ nữ. Dù ở cương vị nào, chúng ta đều có thể học Bác ở tinh thần trách nhiệm, tận tụy và hết lòng vì công việc chung.

Đối với cán bộ, càng giữ vị trí cao càng phải gương mẫu, không ngại khó, không ngại khổ, không đặt lợi ích cá nhân lên trên lợi ích tập thể. Việc gì có lợi cho dân thì cố gắng làm, việc gì gây phiền hà cho dân thì phải tránh.

Bài học Bác để lại từ thời hoa lửa đến hôm nay vẫn còn nguyên giá trị:

Chức vụ không làm nên giá trị của một con người; chính tinh thần trách nhiệm và sự tận tâm phục vụ nhân dân mới làm nên phẩm chất của người cán bộ.

Và lời dạy năm xưa của Bác vẫn như một lời nhắc nhở giản dị mà sâu sắc:

“Dù tá hay tướng, đã là một chiến sĩ cách mạng thì đều phải lo phục vụ nhân dân cho tốt.”

Đó không chỉ là bài học về trách nhiệm, mà còn là bài học về đạo đức của người cán bộ – luôn khiêm tốn, tận tụy, đặt lợi ích của nhân dân lên trên hết, để xứng đáng với niềm tin mà nhân dân trao gửi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dù tá hay tướng đều phải lo phục vụ nhân dân – Câu chuyện thời hoa lửa | Câu chuyện thời hoa lửa