Cựu chiến binh

Dù trong hoàn cảnh nào cũng không bỏ đồng đội bị thương

TP. Hồ Chí Minh28/12/2025Nguyễn Trịnh Thiên Ngân (Phường Thủ Dầu Một)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Dù trong hoàn cảnh nào cũng không bỏ đồng đội bị thương

Tháng 4/1972, tôi được điều về Tiểu đội hoả lực, Đại đội 1, Tiểu đoàn Phú Lợi 1. Từ những ngày đầu chiến đấu, tôi luôn tự nhủ một điều: “Dù trong hoàn cảnh nào cũng không bỏ đồng đội bị thương.” Và suốt những năm tháng ấy, tôi đã hai lần trải qua những chuyến đưa thương binh không thể nào quên.

Lần thứ nhất, tháng 10/1972, đơn vị tôi phải chuyển thương binh lên bệnh viện dã chiến Hố Đá. Tổ cáng thương của tôi đi sau cùng, vừa cáng vừa chiến đấu. Khi vừa tới đường 13 mới, chúng tôi bị phục kích. Tôi cùng anh em bò lên mép đường, nổ súng đẩy lùi địch rồi quay lại cõng thương binh vượt đường trong làn đạn. Đêm đó, chúng tôi lạc giữa đồng lúa, ẩn mình dưới cái nắng gay gắt cả ngày, đến tối lại tiếp tục dò đường. Mãi đến chiều hôm sau mới liên lạc được với đơn vị và đưa thương binh vào Hố Đá an toàn.Lần thứ hai, cuối tháng 11/1972, chúng tôi dẫn đường và bảo vệ đoàn công tác Huyện ủy Lái Thiêu vào ấp Thạnh Lộc. Khi vừa qua Cầu Sắt thì mìn Claymore nổ. Một loạt anh em bị thương nặng. Đạn M79, đại liên từ các ổ phục kích trút xuống. Tôi ném lựu đạn cản địch, rồi men theo các rãnh mương bò ra cứu từng người. Có những đồng đội như Độ, Đấu, Sừu bị thương rất nặng. Đấu là người nhỏ tuổi nhất, khi cõng em trên lưng, nghe em khóc “Em đau lắm anh ơi”, tôi chỉ biết nuốt nước mắt mà chạy.Chúng tôi đưa anh em về Bến Cây Dừa. Nhưng đến chiều hôm sau, Đấu và Thắng không qua khỏi vì mất máu. Tối đến, chúng tôi tiếp tục cáng thương về Hố Đá. Đến Thuận Giao thì anh Sừu kiệt sức hy sinh, nhưng chúng tôi vẫn kiên quyết đưa những người còn lại đến bệnh viện.Suốt những năm tháng ở chiến trường, tôi luôn giữ trọn lời thề: không bao giờ bỏ đồng đội. Đầu năm 1973, tôi được đơn vị cử dự Đại hội Chiến sĩ thi đua của tỉnh và sau đó dự Đại hội Chiến sĩ thi đua của Quân khu 7.❤️ Những mất mát, hy sinh ấy đã khắc vào tim tôi một điều giản dị mà thiêng liêng: tình đồng đội chính là sức mạnh giúp chúng tôi vượt qua mọi gian khổ, để hôm nay còn có thể kể lại câu chuyện của một thời không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dù trong hoàn cảnh nào cũng không bỏ đồng đội bị thương | Câu chuyện thời hoa lửa