Bài viết

DÙ TRỌNG THƯƠNG NHƯNG VẪN QUYẾT NÃ TỚI VIÊN ĐẠN CUỐI CÙNG

Hàm Nghi rực lửa ngày xuân năm 1965. Tiếng nổ long trời của 150kg thuốc nổ chưa kịp dứt, viên đạn xé gió từ phía sau đã găm thẳng vào lưng Tư Việt. Ruột đổ ra ngoài. Một cơn đau thấu trời xé toạc da thịt, nhưng người anh hùng ấy không ngã. Giữa lằn ranh sinh tử, một tay anh nhét chặt khúc ruột rỉ máu vào bụng, tay kia vẫn lạnh lùng ghì chặt súng, nã thẳng hai viên đạn cuối cùng vào lũ giặc đang bủa vây. Đó không chỉ là phản xạ chiến đấu, mà là khí phách ngông nghênh thách thức tử thần của một "thiên thần xung trận". Anh quỵ xuống khi quả lựu đạn bị lép, nhưng mắt vẫn trừng trừng hướng về cột khói cuồn cuộn đang trùm lên tòa sứ quán – dấu son kiêu hãnh của Đội 5 anh hùng.

25/08/2026xã Tân Phước 2 (Xã Tân Phước 2)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

DÙ TRỌNG THƯƠNG NHƯNG VẪN QUYẾT NÃ TỚI VIÊN ĐẠN CUỐI CÙNG

Hàm Nghi rực lửa ngày xuân năm 1965. Tiếng nổ long trời của 150kg thuốc nổ chưa kịp dứt, viên đạn xé gió từ phía sau đã găm thẳng vào lưng Tư Việt. Ruột đổ ra ngoài. Một cơn đau thấu trời xé toạc da thịt, nhưng người anh hùng ấy không ngã. Giữa lằn ranh sinh tử, một tay anh nhét chặt khúc ruột rỉ máu vào bụng, tay kia vẫn lạnh lùng ghì chặt súng, nã thẳng hai viên đạn cuối cùng vào lũ giặc đang bủa vây. Đó không chỉ là phản xạ chiến đấu, mà là khí phách ngông nghênh thách thức tử thần của một "thiên thần xung trận". Anh quỵ xuống khi quả lựu đạn bị lép, nhưng mắt vẫn trừng trừng hướng về cột khói cuồn cuộn đang trùm lên tòa sứ quán – dấu son kiêu hãnh của Đội 5 anh hùng.

Tám ngày sau trận đánh, vết thương chưa kịp lành miệng, anh hiên ngang đứng trước tòa án binh của kẻ thù. Không một chút run sợ, Tư Việt nhìn thẳng vào kẻ thù bằng cái nhìn sắc lạnh, ngạo nghễ. Lời tuyên bố đanh thép của anh trước tòa như một bản cáo trạng đập thẳng vào mặt quân xâm lược: "Chúng tôi đánh đại sứ quán Mỹ là để tiêu diệt bọn xâm lược; giờ đây nằm trong tay các ông, các ông muốn làm gì thì làm, chớ đừng mất công vô ích bắt tôi phải khai báo". Sự khảng khái, bất khuất ấy đã biến phiên tòa thành nơi ca ngợi công lý, hòa bình và tôn vinh những con người không hề tầm thường.

Bản án tử hình treo lơ lửng đưa anh ra Côn Đảo. Những năm tháng tại "địa ngục trần gian" này là một chuỗi ngày nghiệt ngã đến cùng cực của đày ải và tra tấn. Nhưng xiềng xích và đòn roi tàn khốc của kẻ thù không thể giam cầm được một linh hồn tự do. Hai lần vượt ngục không thành, bị bắt lại và tra tấn dã man hơn, anh vẫn kiên cường tổ chức đánh du kích ngay trên đảo. Cho đến hơi thở cuối cùng vào ngày 4 tháng 10 năm 1966, anh ngã xuống trong vòng tay đồng đội, thanh thản gửi thân xác lại nơi đảo xa để nghe tiếng sóng vỗ về khúc hát ru của Tổ quốc.

Con đường anh chọn vẫn luôn đầy gian truân, khổ ải. Điều gì đã khiến một chàng trai trẻ sẵn sàng hiến dâng cả tuổi xuân và xương máu mà không hề do dự? Đó chính là tình yêu quê hương cháy bỏng và khát vọng về một đất nước độc lập, thái bình. Anh Lê Văn Việt đã chọn cái chết kiêu hùng nhất, để lại niềm xúc động và ám ảnh khôn nguôi trong lòng người ở lại.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
DÙ TRỌNG THƯƠNG NHƯNG VẪN QUYẾT NÃ TỚI VIÊN ĐẠN CUỐI CÙNG | Câu chuyện thời hoa lửa