ĐỨA CON NGƯỜI HÀNG XÓM (Phương Thèn)
ĐỨA CON NGƯỜI HÀNG XÓM (Phương Thèn)
ĐỨA CON NGƯỜI HÀNG XÓM (Phương Thèn)
Chị Dung đang lúi húi rừa bát dưới bếp thì có tiếng ai đó gọi cửa:
- Có ai ở nhà không?
- Ai đấy? - vừa hỏi, chị Dung vừa bước lên nhà trên mở cửa - À chú Chiến. Mời chú vào nhà uống nước.
Người thanh niên có dáng người thấp nhỏ tên là Chiến bước vào và hỏi:
- Anh Soạn đi đâu mà nhà ăn cơm tối thế chị?
- Nhà tôi mới về dưới quê sáng nay. Gớm cháu nó quấy quá, vừa mới đặt nó ngủ mới ăn cơm được đấy!
Nói rồi chị Dung lau lại bàn ghế, súc ấm pha chè mời Chiến.
- Dạo này chú đi đâu, lâu không thấy qua nhà chị chơi?
Đang đứng mải ngắm mấy bức tranh Trung Quốc treo trên tường, khi nghe chị Dung hỏi Chiến vội ngồi xuống và nói như thanh minh:
- Nghề vôi vữa thì có gì là khá hả chị! Thời buổi này làm ăn khổ quá! Kiếm được đồng tiền bát gạo đến khổ. Cứ như nghề của anh Soạn nhà ta là hay nhất. Có khi em cũng tập làm thợ mộc thôi. Không biết anh Soạn có cần người giúp việc không? Mà nhà chị vừa tậu được chiếc đài quay băng đấy à? - Chiến lại gần xem kỹ chiếc đài và trầm trồ khen - Bây giờ hàng Trung Quốc cải tiến làm cũng đẹp ghê. Những bốn mươi oát cơ đấy!
- Ừ, vừa rồi anh Soạn mới bán chiếc tủ li, mua chiếc đài này gần bốn trăm chứ chẳng ít đâu. Anh ấy bảo rằng nhà có cái đài mở cho đỡ buồn. Mang tiếng nhà ở thị xã, chị cũng chẳng can ngăn làm gì. Tính anh ấy đã thích thì đố ai ngăn được...
- Ấy, mời chú uống nước đi, chè chị vừa mua sáng nay đấy, họ cứ bảo chè Thái, không biết có phải không? Anh Soạn nhà này nghiện chè lắm, sáng ra chưa ăn uống gì cứ pha một ấm trà là cắm cúi vào cưa cưa, đục đục đến bữa ăn mời cơm còn bảo "xong nốt chỗ này đã". Thế chú bảo có lạ không cơ chứ.
Chị Dung vừa nói chuyện, vừa để ý thấy thằng Chiến ngồi uống nước, hút thuốc và có vẻ lắng tai nghe. Nhưng qua làn khói thuốc chị Dung thấy đôi mắt của nó cứ nhìn đâu đâu. Cái nhìn lạ lắm, khiến chị Dung hơi chột dạ.
Bấy lâu nay nghe bà con trong làng thường to, nhỏ với nhau: "trong làng ta có một số thanh niên mới lớn hay tụ tập rượu, chè ăn uống thâu đêm. Không hiểu chúng nó làm cái gì mà có nhiều tiền ăn uống thế!". Rồi bắt đầu nhà này kêu mất trộm gà, nhà kia kêu mất trộm đầu máy khâu ...Nỗi lo sợ mất của thực sự đã đe dọa mọi nhà. Trong số thanh niên có thằng Chiến con ông Thạch làm nghề sửa chữa xe đạp. Nhà ông Thạch cách nhà chị Dung một mảnh vườn. ÔngThạch cũng khá đông con. Các con lớn đã dựng vợ, gả chồng và đã ra ở riêng. Còn thằng Chiến và hai đứa em nữa, cũng đã thôi học và đi buôn bán lặt vặt. Chiến là con thứ tư. Có lẽ gia đình cũng khó khăn, ông Thạch không cung cấp đủ nhu cầu ăn học của thằng Chiến nên học đến lớp tám cải cách là nó bỏ, đi lang thang làm thuê hết nghề này đến nghề khác, miễn là kiếm được tiền.
Nhưng xem ra số tiền thu nhập do làm thuê không thỏa mãn được sức "đang lớn" của thằng Chiến, nên nó đã đi vào nghề "ăn sương".
Cách đây gần hai tháng công an phường Đông Kinh đã bắt quả tang Chiến đang gạ bán một chiếc đèn xi nhan xe máy tại một cửa hiệu sửa chữa xe máy ở đầu cầu Kỳ Cùng. Trong khi chờ xét hỏi, lợi dụng sơ hở của công an, thằng Chiến đã bỏ trốn ... Và hôm nay tự dưng thằng Chiến lại quá bộ "vào thăm” nhà chị. Chắc nó biết chồng chị đi vắng nhà nên ... Nghĩ đến đây chị Dung rùng mình.
- Chị Dung ạ -Tiếng thằng Chiến cắt ngang dòng suy nghĩ của chị - Em muốn nhờ anh Soạn đóng cho một chiếc giường hộp, có sẵn gỗ rồi. Em đến hỏi xem tiền công bao nhiêu? Thế bao giờ anh Soạn lên hả chị? Chị Dung vừa đứng lên lấy phích nước rót thêm vào ấm trà vừa trả lời thằng Chiến:
- Có lẽ vài hôm nữa anh Soạn mới lên! Dạo này thời tiết nóng quá mà lại ít việc, cánh thợ họ về hết rồi.
Chồng chị Dung làm thợ mộc có thuê một số người đến giúp việc. Vừa lúc đó con chị trở mình trên giường khóc oe oe ... chị Dung vội đứng dậy chạy lại phía con:
- Mẹ đây, mẹ đây mà! Nóng quá, con của mẹ không ngủ được phải không?
- Thôi trời tối rồi! Em xin phép chị về đã. Khi nào anh Soạn lên em sẽ đến – Vừa nói thằng Chiến vừa đứng dậy đi nhanh ra khỏi cửa ...
Chị Dung nhìn đồng hồ mới có hơn tám giờ tối mà cảm thấy như đã khuya lắm rồi. Trời lại oi bức, có lẽ sắp có mưa to. Ngoài trời tối đen như mực, thỉnh thoảng một chiếc xe máy phóng ào qua đường ... Chị Dung vội cài then cửa trước cửa sau và lên giường tắt đèn đi ngủ.
Hai vợ chồng chị Dung vừa ra ở riêng. Chị là con gái thứ hai trong số ba chị em nhà ông bà Khiêm. Nhà không có con trai, nên ông Khiêm đã lấy rể cho con gái. Sống chung với ông bà Khiêm đã có hai đứa cháu. Gia đình ông thuộc loại khá giả có của ăn, của để. Ông Khiêm trước đây cũng tham gia công tác gì đó của ngành văn hóa, về nghỉ hưu đã gần chục năm nay. Tuy đã ngoài sáu mươi, nhưng được cái ông vẫn khỏe, chăm nom con cháu, bếp núc, lợn gà ... Gia đình ông sống ngay thẳng, thật thà nên ở làng Phai Dốc này, ai cũng kính trọng. Nhất là nhà ông lại còn hai cô gái rượu "chưa chồng", nên không những các chàng trai trong làng dòm ngó, mà thanh niên các làng lân cận cũng không ít kẻ ra, người vào sẵn sàng gọi ông Khiêm là "bố vợ". Trong số hai chị em còn lại, chị Dung có duyên hơn cả. Đã có nhiều đám đến đặt thẳng "vấn đề". Song chị chưa ưng ai cả và không hiểu duyên số thế nào mà chị Dung lại yêu và cưới anh Soạn quê mãi tận dưới xuôi. Trước đây, anh Soạn là bộ đội đóng quân bên Mai Pha. Chàng bên kia, nàng bên này, ngăn cách dòng sông, nhưng cũng chính dòng sông Kỳ Cùng là nơi "se duyên" chị Dung và anh Soạn nên vợ nên chồng ...
Sau khi cưới nhau, chị Dung được bố mẹ đẻ chia cho một mảnh vườn khá rộng ngay sát mặt đường cái, tạo điều kiện cho chồng chị mở hàng đóng đồ mộc. Cuộc sống của vợ chồng chị Dung không đến nỗi nào. Rồi bé Lan ra đời, ngày ngày anh Soạn cùng mấy người thợ đóng đồ trong nhà, còn chị Dung thì gửi con cho ông ngoại và chạy chợ, trồng màu ...
Từ hai bàn tay trắng vợ chồng chị Dung đã tạo ra được một căn nhà tạm xây bằng ba-vanh, mua sắm một số tiện nghi sinh hoại gia đình...
Trước đây khu này vắng vẻ, hai bên đường cây cối um tùm, ban ngày đi qua đây còn chờn chờn, … thế mà giờ đây nhà cửa mọc san sát, dân tứ xứ đổ về mua đất làm nhà. Ai cũng muốn vươn ra mặt đường. Tiện xe cộ, mở hàng quán, dịch vụ ... Song cũng là nơi dòm ngó của kẻ làm ăn phi pháp, nhất là đối với các gia đình vắng người, khá giả ... Ban ngày người, xe đi lại nhộn nhịp là vậy mà ban đêm trở nên vắng vẻ, lạnh lẽo.
Đêm nay cũng vậy, chưa đến chín giờ tối mà mọi nhà đã im lìm đi ngủ. Còn lại hai mẹ con chị Dung, đàn bà con gái. Mặc dù trời nóng nhưng chị Dung thấy lành lạnh sống lưng. Tiếng chó sủa bất chợt vang lên đâu đó giữa đêm hôm vắng vẻ, nghe vừa rất gần, vừa như xa xăm. Chị Dung giật mình thức giấc. Quái, trời sáng rồi sao? Chị bật đèn ngồi dậy định thay quần cho bé Lan. Vừa bước xuống giường linh tính báo cho chị điều không hay. Đưa tay dụi mắt, chị không còn tin ở mắt mình nữa, cách cửa sau thông xuống bếp trước khi đi ngủ chị đã cài then đóng chặt, vậy mà giờ đây mở toang. Nhìn lên trên tủ chiếc đài quay băng và chiếc quạt bàn Liên Xô không cánh mà bay ...
- Trộm, trộm, bà con ơi! Trộm!... - Chị hô hoán lên nhưng giọng chị tắc nghẹn. Chị hấp tấp chạy vội tới bên cánh tủ.
May quá cánh tủ còn nguyên. Sau giây phút định thần lại, giác quan thứ sáu đã giúp chị nghĩ ngay đến thằng Chiến. Phải rồi, thằng Chiến! Đúng thằng Chiến, không ai khác! Tối hôm qua tự nhiên nó dẫn xác đến nhà mình ... Chị vừa nghĩ vậy vừa khoác thêm tấm áo ngoài và lao ra khỏi nhà quên cả đóng lại cửa ... Đi được vài bước chị chợt nghĩ tới bé Lan, nó đang ngủ, mình đi khỏi, nó thức giấc thì sao. Hay để sáng mai hẵng sang nhà thằng Chiến hỏi xem sao? Không! Sáng mai thì muộn mất, phải đi ngay bây giờ, chắc còn kịp, hay đi gọi cửa hàng xóm đi cùng. Không, chị không muốn ai biết chuyện này. Chị sợ mang tiếng là làm phiền người khác. Vừa suy nghĩ đắn đo mà chân chị đã đến trước cửa nhà ông Thạch lúc nào không hay. Chị dừng lại, nhỡ không phải thằng Chiến thì sao? Đúng là một mất mười ngờ ... Không chỉ có thằng Chiến.
Nghĩ đến số tài sản bị mất: "của đau con sót" chị Dung mạnh bạo hẳn lên, chị vừa đưa tay vào cửa vừa gọi:
- Bác Thạch ơi! Dậy mở cửa cháu nhờ một lát nhanh lên!
Một lúc sau, đèn bật sáng, tiếng ông Thạch còn đang ngái ngủ hỏi vọng ra:
- Ai đấy! Có việc gì mà làm ầm lên thế?
Có tiếng lẹp xẹp ra mở cửa. Cánh cửa vừa mở, chị Dung như một cơn lốc làm ông Thạch suýt ngã. Đi đến bên giường, chị Dung vừa lật màn, lật chăn vừa hỏi:
- Thằng Chiến ngủ ở đâu? À đây rồi! Chiến dậy tao bảo, dậy ...
Thằng Chiến vờ ngáp vừa giơ tay che mặt giọng lí nhí:
- Ôi chị Dung! Cái gì thế, yên để cho người ta ngủ nào?
Mặc. Chị Dung cứ dựng thằng Chiến dậy và dồn dập hỏi:
- Đêm qua mày vào nhà tao phải không? Chỉ có mày không ai khác. Đài, quạt tao để đâu? Muốn yên thì chỉ ngay, không tao đi gọi công an bây giờ?
Thằng Chiến vội ngồi dậy hốt hoảng:
- Khẽ thôi chị Dung, đừng làm ầm lên thế?
Nó vừa nói vừa kéo chị Dung xuống bếp lật mấy bó củi lên. Chị Dung thấy cái đài được bọc trong chiếc bao tải bằng gai dứa. "Còn cái quạt! Cái quạt đâu"? Theo tay thằng Chiến chỉ, chị Dung lao ra nhà xí: "Đây rồi, mẹ cha thằng mất dạy dám ăn cắp của bà". Chị Dung vừa lẩm bẩm vừa xách đài quạt vào nhà ... Từ nãy tới giờ ông Thạch mới thực sự hiểu ra việc làm của thằng Chiến, ông dằn giọng:
- Chiến ra đây tao bảo! Thằng khốn, mày dám vào nhà lấy trộm đài, quạt của chị Dung hả? Phải cho mày một trận. Thằng mất dạy, hôm nào cũng đi chơi đàn đúm, nửa đêm mới về ...
Thằng Chiến mặt tái mét ra quì giữa nhà vừa lạy bố, lạy chị Dung vừa mếu máo.
- Con chót dại, em chót dại, đây là lần đầu, bố tha cho con, chị tha cho em. Em đã trả chị hết rồi, em không lấy gì ngoài cái đài và cái quạt ...
Chị Dung vừa tức giận song cũng thương hại cho thằng Chiến. Phần vì nể ông Thạch, phần vì không muốn làm ầm lên cho làng xóm biết. Chị không nói gì và xách đài quạt ra về, lúc này chị mới chợt nghĩ tới bé Lan... Thấy chị về, ông Thạch chạy theo nói nhỏ với chị.
- Thôi em nó trót dại, chị thông cảm tôi sẽ giáo dục nó. Chuyện này xin chị đừng nói cho ai biết, kẻo thằng Chiến nó liều lĩnh gây chuyện rắc rối thêm.
Chuyện ấy chị Dung giữ kín trong lòng không nói với ai, kể cả chồng chị. Thời gian lặng lẽ trôi qua, nếu như không có câu chuyện hôm nay chị nghe được ngoài chợ: "Công an phường Đông Kinh vừa bắt được một nhóm trộm cắp, trong đó có Thằng Chiến con ông Thạch". Lại thằng Chiến gần nhà chị. Đến lúc này chị mới bình tâm nghĩ lại và chợt giật mình! Kể từ cái đêm thằng Chiến cậy cửa vào nhà chị lấy đài, lấy quạt đến nay đã hơn một tháng. Chị tưởng sau khi trả lại đài và quạt thằng Chiến sẽ chừa không dám làm chuyện bậy bạ nữa, nhưng chị không biết rằng thằng Chiến vẫn chứng nào tật nấy sẵn sàng vào nhà người khác lấy trộm miễn là có tiền để tiêu sài, bất kể nhà ai. Chị Dung đã nghĩ thẩn cận, nếu như sau cái việc xảy ra ở nhà chị, chị đi báo công an ngay để ít ra cũng giáo dục, răn đe Thằng Chiến nó không tái phạm. Thật không ngờ, chị ân hận, đã không thấy trách nhiệm của mình trước xã hội. Chị không dám đấu tranh vạch mặt kẻ phạm tội, chỉ vì thằng Chiến là con ông Thạch, là làng xóm láng giềng. Giá mà ... Phải rồi, tuy thằng Chiến đã bị bắt, nhưng bây giờ vẫn chưa muộn. Mình phải đến công an tố giác hành vi ăn trộm của thằng Chiến.
Ngay buổi chiều hôm đó, chị đã nói hết với chồng về chuyện xảy ra cách đây hơn một tháng. Sau khi nghe chị Dung nói lại, anh Soạn rất bất bình. Nhưng sự việc đã rồi song để lương lâm khỏi day dứt anh Soạn đồng ý để chị Dung đi xuống công an phường. Tại đây sau khi nghe chị trình bày sự việc, các đồng chí công an phường cho chị biết: Bọn thằng Chiến, thằng Hiền, thằng Nam bước đầu đã khai ra mười bốn vụ trộm cắp lớn nhỏ, trong đó mới đây nhất là vụ bọn Chiến cạy cửa vào nhà bà Mây.
Nhà bà Mây xây hai tầng đổ mái bằng, khóa cửa đóng panô chắc chắn, mà bọn Chiến, Hiền, Nam còn lấy trộm một đầu máy viđêô và một màn hình JVC và nhiều tài sản khác trị giá gần hai triệu đồng. Thủ đoạn của bọn này rất xảo quyệt. Ban ngày chúng lân la thăm dò các đường đi lối lại trong từng gia đình mà chúng biết được là "có của” đợi đêm đến người nhà ngủ say, chúng mới cạy cửa, dỡ mái ngói vào nhà lấy cắp tài sản ... Thật táo tợn!
Từ công an phường ra về, chị Dung như trút được gánh nặng trong lòng và thầm nghĩ "Nếu ai cũng bao che, dung túng bọn tội phạm như mình, thì hậu quả không biết sẽ còn đi đến đâu?"...



