Đưa người Anh hùng trở về đất mẹ sau 48 năm
Liệt sĩ Nguyễn Sông Thao hy sinh năm 1978 trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam. Ngày ông ngã xuống, con trai duy nhất là Nguyễn Văn Trường mới vừa tròn 2 tuổi. Gần nửa thế kỷ lớn lên trong ký ức chắp vá về người cha liệt sĩ, điều day dứt nhất của gia đình vẫn là chưa thể đưa ông trở lại quê nhà.
Đứng bên linh cữu cha trong buổi sáng đặc biệt, ông Nguyễn Văn Trường không giấu được xúc động: “Gia đình chúng tôi đã chờ đợi ngày này suốt 48 năm, hôm nay cha tôi được trở về với quê hương, với tổ tiên và đất mẹ. Đây là niềm mong mỏi lớn nhất của gia đình bao năm qua”.
Với thân nhân liệt sĩ, 48 năm là quãng thời gian dài đằng đẵng của nhớ thương, tìm kiếm và chờ đợi. Với nhiều gia đình liệt sĩ, chiến tranh đã lùi xa nhưng nỗi đau chưa bao giờ kết thúc. Chừng nào người thân còn nằm lại nơi đất khách là vẫn còn một lời hẹn chưa trọn với quê hương.

Chính vì vậy, đưa hài cốt các Anh hùng liệt sĩ trở về, ngoài ý nghĩa tình cảm gia đình, còn là trách nhiệm lịch sử và bổn phận của thế hệ hôm nay đối với những người đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc.
Phát biểu tại buổi lễ, ông Phan Văn Cường, Phó Trưởng Văn phòng Cơ quan đại diện phía nam, Hội hỗ trợ gia đình liệt sĩ Việt Nam xúc động cho biết: “Hôm nay bằng tất cả trách nhiệm và sự tri ân, chúng tôi rất xúc động khi góp phần thực hiện được tâm nguyện thiêng liêng đưa anh trở về với quê hương”.

Điều đáng trân trọng khi phía sau mỗi cuộc hồi hương của liệt sĩ luôn có sự chung tay bền bỉ của nhiều lực lượng gồm các hội hỗ trợ gia đình liệt sĩ, chính quyền địa phương, đồng đội cũ và những tình nguyện viên lặng lẽ.
Họ âm thầm rà soát hồ sơ, kết nối thân nhân, xác minh thông tin, tổ chức cất bốc và đưa các anh trở về sau hàng chục năm lưu lạc.
Đó không thuần là một công việc thiện nguyện, đó là hành trình giữ gìn ký ức dân tộc bằng trách nhiệm và lòng biết ơn.



