Thân nhân liệt sĩ, người có công

ĐỨA TRẺ LỚN LÊN CÙNG DANH HIỆU “CON LIỆT SĨ”

Câu chuyện về một đứa trẻ lớn lên không có cha, mang theo danh hiệu “con liệt sĩ” như một niềm tự hào xen lẫn khoảng trống không thể lấp đầy.

Hưng Yên16/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Hòa chưa từng gặp cha mình.

Cha ông nhập ngũ năm 1968, hy sinh năm 1970, khi ông mới tròn một tuổi. Trong ký ức non nớt của một đứa trẻ, hình ảnh người cha chỉ tồn tại qua bức ảnh đen trắng treo trên bàn thờ và những câu chuyện được kể lại bằng giọng trầm buồn của mẹ.

Từ nhỏ, ông Hòa đã quen với việc được gọi là “con liệt sĩ”.

Danh hiệu ấy theo ông suốt những năm tháng đến trường. Thầy cô nhắc với sự trân trọng. Bạn bè nhìn với ánh mắt vừa cảm phục, vừa tò mò. Nhưng không ai biết rằng, phía sau hai chữ trang trọng ấy là một tuổi thơ thiếu vắng vòng tay cha.

Những buổi họp phụ huynh, chỉ có mẹ ông lặng lẽ đến dự. Ngày lễ khai giảng, nhìn bạn bè được cha dắt tay, ông quay đi thật nhanh. Ông không trách ai. Ông chỉ tự hỏi: “Cha mình nếu còn sống, liệu có đứng đó không?”

Lớn lên, ông Hòa hiểu rằng sự hy sinh của cha là điều lớn lao. Nhưng hiểu không có nghĩa là không đau. Có những đêm, ông nằm nhìn trần nhà, tưởng tượng giọng nói của cha, dáng cha ngồi vá lại chiếc áo cho con.

Khi trưởng thành, ông xin vào quân đội. Mẹ ông khóc. Không phải vì phản đối, mà vì bà sợ mất thêm một người.

– “Con đi, để mẹ tự hào như đã từng tự hào về cha con,” bà nói.

Ngày đứng trước mộ cha, ông Hòa khẽ nói:
– “Con đã lớn lên cùng tên của cha. Bây giờ, con muốn sống sao cho xứng đáng.”

Danh hiệu “con liệt sĩ” với ông không còn là khoảng trống, mà là một lời nhắc nhở suốt đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn