Bài viết

ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TỪ ĐÊM CHẠY LOẠN

Lào Cai15/12/2025Tẩn Tả Mẩy3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồi ức của anh Giàng Seo Pao, con trai bà Lầu Thị Dế

Mẹ tôi kể, tôi lớn lên từ một đêm không trăng.

Đêm ấy, tôi chưa biết đi, chưa biết nói, chỉ biết khóc. Mẹ bế tôi chạy qua lửa, qua đá, qua sợ hãi. Tôi không nhớ, nhưng cơ thể tôi nhớ. Mỗi khi nghe tiếng trống gấp, tim tôi lại đập nhanh hơn người khác.

Lớn lên, tôi hay hỏi mẹ:
“Sao mẹ ôm con chặt thế?”

Mẹ chỉ cười:
“Vì ngày xưa, con suýt rơi khỏi tay mẹ”.

Khi tôi mười lăm tuổi, được giao đi gác đêm cùng trai bản. Lần đầu đứng trên mỏm đá nhìn xuống Mường Hum, tôi bỗng hiểu vì sao mẹ tôi không sợ bóng tối. Vì người từng bế con chạy qua đêm tối, thì không sợ gì nữa.

Mỗi khi gió nổi, tôi lại nhớ lời mẹ:
“Con lớn lên từ lửa, nên phải sống cho ấm”.

Giờ tôi đã là người giữ bản. Tôi đứng gác không chỉ cho hôm nay, mà cho cả đêm chạy loạn mà tôi không nhớ, nhưng mẹ tôi thì nhớ thay tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn