Đứa trẻ trong hầm
Đứa trẻ trong hầm
Trong một ngôi làng bị bom, một đứa trẻ sinh ra trong hầm trú ẩn. Tiếng khóc của nó át cả tiếng bom.
Người mẹ đặt tên con là “An”.
Đứa trẻ lớn lên giữa chiến tranh, chưa từng thấy bầu trời trọn vẹn. Nhưng mỗi khi bom ngừng, nó chạy ra, ngước lên và cười.
Một người lính nói: “Nó không biết sợ.”
Người mẹ đáp: “Không, nó chỉ chưa kịp học cách sợ.”
Sau hòa bình, An trở thành giáo viên. Cô dạy học sinh về chiến tranh, nhưng luôn kết thúc bằng câu: “Điều quan trọng không phải là sợ hay không, mà là vẫn dám sống.”


