Khác

Đứa Trẻ Trong Hầm Tối

Một cô bé lớn lên giữa bom đạn, ký ức tuổi thơ không phải là trò chơi mà là những lần chạy vào hầm trú ẩn—nơi nỗi sợ và sự sống luôn song hành.

An Giang23/04/2026nguyễn ngọc phụng (xã hòn nghệ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Thị Hồng mới 9 tuổi khi chiến sự lan tới ngôi làng của em. Từ một đứa trẻ quen chạy nhảy ngoài đồng, Hồng dần quen với việc nghe tiếng bom trước cả tiếng gọi của mẹ.

“Lúc đầu tôi sợ lắm,” bà Hồng kể lại. “Mỗi lần nghe tiếng nổ là khóc. Nhưng rồi khóc nhiều quá… cũng quen.”

Gia đình em đào một hầm trú ẩn ngay sau nhà. Hầm nhỏ, tối và ẩm, chỉ đủ chỗ cho cả nhà ngồi co ro. Trên đầu họ là mặt đất mỏng manh, và phía trên nữa là bầu trời đầy nguy hiểm.

Có những ngày, Hồng phải ở dưới hầm hàng giờ liền. Em mang theo một con búp bê cũ—món đồ chơi duy nhất còn lại sau một lần nhà bị trúng bom gần đó.

“Mỗi lần sợ, tôi ôm con búp bê,” bà nói. “Tôi tưởng tượng nó cũng biết sợ như mình, nên mình phải mạnh mẽ để bảo vệ nó.”

Một lần, trong lúc cả nhà đang ở dưới hầm, một tiếng nổ lớn vang lên rất gần. Đất cát rơi xuống, không khí trở nên ngột ngạt. Em nghe tiếng mẹ gọi tên từng người, kiểm tra xem ai còn ở đó.

“Hồi đó tôi nghĩ… chắc mình không ra khỏi đây được nữa,” bà kể, giọng trầm xuống.

Nhưng rồi mọi thứ dần yên lại. Khi mở được lối ra, họ thấy căn nhà đã bị sập một phần. Ánh sáng chiếu vào hầm khiến Hồng chói mắt, như thể vừa trở về từ một nơi khác.

Sau lần đó, em không còn khóc khi nghe tiếng bom nữa.

“Không phải vì không sợ,” bà nói, “mà vì tôi hiểu nếu mình hoảng loạn thì mọi người sẽ càng sợ hơn.”

Chiến tranh kết thúc, Hồng lớn lên, đi học, rồi lập gia đình. Nhưng ký ức về những ngày trong hầm vẫn theo bà suốt cuộc đời.

Con búp bê cũ, dù đã sờn rách, vẫn được bà giữ lại. Không phải vì giá trị vật chất, mà vì đó là thứ đã cùng bà vượt qua những ngày tháng đáng sợ nhất.

“Tuổi thơ của tôi không giống người khác,” bà nói. “Nhưng chính những ngày đó dạy tôi biết trân trọng sự bình yên.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn