ĐỨA TRẺ VÀ CON ĐƯỜNG RỪNG
Nhân vật chính là cậu bé Vàng Seo Phủ, mới mười hai tuổi.
Phủ mồ côi cha, sống với mẹ. Cậu được giao nhiệm vụ tưởng như nhỏ bé: dẫn đường. Nhờ vóc dáng nhỏ, Phủ thường đi trước dò đường, mang thư, đưa tin cho nghĩa quân.
Có lần, Phủ dẫn một cán bộ cách mạng vượt qua rừng sâu về Nậm Pung. Giặc phục sẵn. Phủ nhanh trí dẫn người rẽ vào lối mòn chỉ trẻ chăn trâu mới biết. Nhờ đó, cán bộ thoát nạn.
Sau này, Phủ lớn lên, trở thành du kích, rồi cán bộ xã. Mỗi lần đi qua con đường rừng cũ, ông lại nói với con cháu:
“Ngày xưa, con đường này cứu người. Bây giờ, con đường này dẫn bản mình đến cái chữ, cái no.”


