dùng cáng tre băng qua lửa
Mùa hè năm 1968, chiến tranh lan tới những bản làng vùng cao. Ban ngày máy bay địch quần thảo trên các tuyến đường, ban đêm dân quân và thanh niên lại men theo núi tiếp tế gạo, thuốc men cho bộ đội. Trong những con người âm thầm ấy, ông Vàng A Chớ ở bản Sùng Đô được bà con nhớ mãi bởi lòng gan dạ và tinh thần không ngại hiểm nguy.
Một lần, sau trận bom lớn gần khe núi, nhiều chiến sĩ bị thương mắc kẹt giữa cánh rừng đang cháy. Khói đen phủ kín cả lối đi, ai cũng lo sợ bom sẽ quay lại bất cứ lúc nào. Không chần chừ, ông Vàng A Chớ cùng vài thanh niên trong bản dùng cáng tre băng qua lửa, đưa từng người bị thương ra khỏi khu vực nguy hiểm. Đường rừng trơn trượt, nhiều đoạn phải bò men theo vách đá nhưng ông vẫn động viên mọi người cố gắng cứu cho bằng hết đồng đội.
Nhân chứng của câu chuyện ấy là ông Cứ A Ga ở Nà Nọi. Mỗi lần kể lại, ông vẫn nhớ rõ hình ảnh người thanh niên Mông năm ấy:
“Bom nổ rung cả núi rừng, vậy mà A Chớ vẫn quay lại cứu người thêm lần nữa. Hôm đó, nếu không có cậu ấy thì nhiều chiến sĩ đã không thể trở về.”
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về ông Vàng A Chớ vẫn được người già trong bản kể cho lớp trẻ nghe như một ngọn lửa của lòng quả cảm giữa thời hoa lửa năm xưa.


