Bài viết

ĐỨNG CANH BÊN BIÊN GIỚI TỔ QUỐC

Thanh Hóa16/09/2026Lê Thị Lan (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đơn vị tôi đóng quân tại một đồi cao sát biên giới phía Bắc, nơi gió lạnh thổi quanh năm, sương muối phủ trắng đỉnh núi mỗi sáng, chúng tôi đứng canh từng vị trí, mắt luôn hướng ra biên giới, bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Ban ngày sương mù bao phủ, tầm nhìn hạn chế, ban đêm lạnh giá đến mức nước uống trong cốc có thể đóng băng, nhưng không ai được rời vị trí dù chỉ một bước chân, vì chúng tôi biết sau lưng là hàng triệu người dân đang sống yên bình, là quê hương Thanh Hoá thân yêu. Có những đêm dài lặng lẽ, chỉ nghe tiếng gió hú trên đỉnh núi, tôi nghĩ về cánh đồng quê nhà, về bến nước đầu làng, về nụ cười của mẹ khi tôi còn nhỏ, đó chính là động lực giúp tôi đứng vững dù giá lạnh và cô đơn đến đâu. Bác Tuyển chậm rãi kể về những ngày tháng canh gác biên giới, giọng nói trầm lắng nhưng đầy sự kiên định và tự hào. Chúng tôi – những người trẻ hôm nay – được nghe bác kể mới hiểu sâu sắc hơn rằng, hòa bình không tự nhiên mà có, mà luôn có những người lính ngày đêm âm thầm đứng canh gác nơi biên giới hẻo lánh, xa gia đình, xa người thân. Chúng tôi cảm thấy vô cùng biết ơn và kính trọng những người lính, họ là bức tường thành vững chắc bảo vệ giấc ngủ bình yên cho mỗi gia đình Việt Nam, và chính nhận thức này giúp chúng tôi thêm trân trọng cuộc sống, thêm yêu quê hương và có ý thức hơn trong việc giữ gìn nền độc lập mà bao thế hệ đã đánh đổi bằng cả máu xương để có được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐỨNG CANH BÊN BIÊN GIỚI TỔ QUỐC | Câu chuyện thời hoa lửa