DỰNG CẦU CÁP SỐNG TRÊN DÒNG THẠCH HÃN
Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Mai Ngọc Thoảng sinh năm 1954 tại xã Nga Lĩnh, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Trưởng thành trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước gay go, ác liệt nhất, năm 1971, khi mới 17 tuổi, người thanh niên Mai Ngọc Thoảng đã viết đơn bằng máu xung phong nhập ngũ, rời quê hương tiến thẳng vào chiến trường Trị - Thiên khói lửa.
Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Mai Ngọc Thoảng sinh năm 1954 tại xã Nga Lĩnh, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Trưởng thành trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước gay go, ác liệt nhất, năm 1971, khi mới 17 tuổi, người thanh niên Mai Ngọc Thoảng đã viết đơn bằng máu xung phong nhập ngũ, rời quê hương tiến thẳng vào chiến trường Trị - Thiên khói lửa.
Trở thành chiến sĩ thông tin thuộc Đại đội 18 (Sư đoàn 304, Quân đoàn 2), Mai Ngọc Thoảng được giao nhiệm vụ quản lý, bảo vệ và giữ vững đường dây thông tin liên lạc xuyên qua sông Thạch Hãn – tuyến đường dây sinh tử nối liền Ban Chỉ huy Chiến dịch với các lực lượng trực tiếp chiến đấu tại Thị xã và Thành cổ Quảng Trị.
Năm 1972, trận chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị diễn ra cực kỳ tàn khốc. Quân Mỹ - Ngụy trút xuống vùng đất nhỏ hẹp này hàng trăm nghìn tấn bom đạn. Dòng sông Thạch Hãn trở thành "dòng sông lửa", bị máy bay, pháo hạm địch cày xới liên tục ngày đêm nhằm chặt đứt mọi sự viện trợ và đường truyền thông tin của ta vào trong Thành cổ.
Trong một đợt đánh phá dữ dội của địch, đường dây cáp đồng thông tin băng qua lòng sông Thạch Hãn bị mảnh bom cày đứt. Mất liên lạc, chỉ huy không thể nắm bắt tình hình để điều động lực lượng cũng như chỉ thị tọa độ cho pháo binh bắn yểm hộ. Nhận nhiệm vụ nối dây bằng mọi giá, Mai Ngọc Thoảng cùng đồng đội lập tức ôm cuộn cáp lao xuống dòng sông đang mù mịt khói bom và mảnh văng.
Khi bơi ra giữa lòng sông, bom địch nổ gần làm sóng lớn cuộn trào, đồng đội đi cùng hy sinh, bản thân Mai Ngọc Thoảng bị thương nặng ở vai và chân, máu chảy đỏ cả vùng nước. Nén đau đớn dữ dội, ông cố sức lặn xuống tìm được hai đầu dây cáp bị đứt. Thế nhưng, do bị bom đánh đứt mất một đoạn dài, hai đầu dây còn lại không thể kéo tới gần để nối buộc trực tiếp với nhau, trong khi trong tay ông không còn đoạn dây dự phòng nào.
Giữa ranh giới sống chết, khi tiếng súng tiến công của quân ta bên trong Thành cổ đang dồn dập và mệnh lệnh chỉ huy cần phải truyền đi từng giây, Mai Ngọc Thoảng đã đưa ra một quyết định phi thường. Ông dùng hai tay bám chặt hai đầu dây cáp, rồi ngậm hai đầu lõi đồng vào miệng, lấy chính cơ thể mình làm vật dẫn nối liền dòng điện thông tin.
Dòng điện tín hiệu từ máy thông tin chạy qua cơ thể đang kiệt sức và đầy thương tích khiến toàn thân ông co giật liên hồi, từng cơn đau buốt xé ruột gan. Nhưng bằng ý chí sắt đá, Mai Ngọc Thoảng vẫn gồng mình ngâm mình dưới nước, kiên cường giữ chặt hai đầu dây suốt nhiều giờ đồng hồ. Mạch máu thông tin thông suốt đã giúp Bộ Tư lệnh chỉ huy kịp thời các mũi tiến công, đập tan đợt phản công của địch, bảo vệ vững chắc từng tấc đất Thành cổ.
Chiến công thần kỳ ngậm dây thông tin trên sông Thạch Hãn của Mai Ngọc Thoảng đã trở thành một biểu tượng bất tử về tinh thần hy sinh quên mình của người lính thông tin Việt Nam. Ngày 23 tháng 9 năm 1973, chiến sĩ Mai Ngọc Thoảng vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân khi mới tròn 19 tuổi.



