ĐỪNG ĐỂ LỊCH SỬ CHỈ CÒN TRONG SÁCH
ĐỪNG ĐỂ LỊCH SỬ CHỈ CÒN TRONG SÁCH
Cuối buổi giao lưu, một bạn đoàn viên hỏi bác:
"Điều bác mong nhất ở thế hệ trẻ hôm nay là gì?"
Bác không trả lời ngay.
Bác nhìn quanh hội trường, nơi đầy những gương mặt trẻ.
Rồi bác chậm rãi nói:
"Đừng để lịch sử chỉ còn trong sách giáo khoa."
Bác bảo, lịch sử không chỉ là những con số, những ngày tháng hay những trận đánh.
Lịch sử còn là giọt nước mắt của người mẹ chờ con.
Là chiếc ba lô bạc màu.
Là bức thư chưa kịp gửi.
Là nấm mộ chưa có tên.
Là tuổi hai mươi mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Bác nói tiếp:
"Nếu các cháu còn lắng nghe, còn tìm hiểu, còn biết trân trọng quá khứ thì những người đã hy sinh vẫn đang sống trong ký ức của dân tộc."
Hôm ấy, trên đường trở về, tôi không mở điện thoại như mọi khi.
Tôi nghĩ về những câu chuyện vừa được nghe.
Những câu chuyện không có tiếng súng, không có những chiến công được kể bằng những lời hào hùng.
Chỉ có ký ức chân thật của những con người bình dị.
Nhưng chính những ký ức ấy đã giúp tôi hiểu rằng, lòng yêu nước không chỉ được thể hiện khi đất nước có chiến tranh, mà còn được thể hiện bằng cách sống tử tế, sống trách nhiệm và cống hiến hết mình trong thời bình.


