Dùng đòn gánh bắt sống địch có súng

“Các cậu có tin là dùng đòn gánh cũng bắt được hai tên địch trang bị vũ khí không? Chiếc đòn gánh đấy sau đó được trưng bày tại Đại hội mừng công và tổng kết nhiệm vụ mùa khô 1970-1971 của Trung đoàn 592 anh hùng”-cựu chiến binh (CCB) Hồ Ngân Phương ở xóm 1, xã Quỳnh Tam (Quỳnh Lưu, Nghệ An) chia sẻ về kỷ niệm của một thời hoa lửa.
Bị bất ngờ, tên địch đi trước hoảng hốt, khẩu súng ngắn đang cầm rơi xuống đất, sau đó giơ hai tay lên trời. Tên địch phía sau cũng giơ tay lên trời. Ông Thịnh hô tiếp: "Quay đằng sau!... Bước!".
Hai tên lính ngụy ngoan ngoãn làm theo. Ông Thịnh cúi xuống cầm khẩu súng ngắn. Ông bỏ đòn gánh ở đó và dùng súng khống chế hai tên địch, áp giải đến giao cho trung đội. Sau khi xong xuôi, ông trở lại vị trí lúc nãy tiếp tục gánh cơm ra trận địa.
CCB Hồ Ngân Phương kể tiếp: "Tôi lúc đó là Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, được chỉ huy Trung đội giao nhiệm vụ hỏi cung tù binh, để báo cáo lên trên. Thì ra hai ngụy binh này là lính thất trận từ Đường 9-Nam Lào chạy về đây. Gã cầm súng mang quân hàm thiếu úy ngụy, tên là Huỳnh Đức Ngà, 30 tuổi, đã tốt nghiệp đại học luật. Gã còn lại, 29 tuổi, tên là Nguyễn Văn Nô, lái xe tăng ngụy. Sau khi hoàn thiện lời khai về căn cước, nhân thân của chúng, tôi hỏi tên Ngà: "Các anh đều to khỏe. Tay anh đang cầm khẩu súng ngắn đầy đủ đạn. Trong khi đó, “ông anh nuôi” của chúng tôi thì nhỏ bé và chỉ có cái đòn gánh bằng cành cây rừng. Vậy tại sao anh lại phải chịu đầu hàng ông ấy?".
Tên Ngà cúi gằm mặt: "Thưa ông! Lúc đó, trời chưa sáng rõ. Nếu “ông anh nuôi” ấy giơ cái đòn gánh lên đánh chúng tôi thì sự thể đã khác. Đằng này, ông ấy lại sử dụng nó với tư thế và động tác bắn, đồng thời tôi cũng bị mất hồn vía vì oai phong của “ông anh nuôi”, khi bất ngờ xông tới, hô lệnh rất dõng dạc...".
Tôi quay sang hỏi tên Nô: "Còn anh?". Nô lấm lét liếc sang tên Ngà, rồi quay lại trả lời nhát gừng:" Dạ thưa ông! Lúc đó... Tôi thấy sếp đi trước... đã...đã...".
Tôi trấn an hắn: "Các anh ngồi tại chỗ này đều là tù binh như nhau. Anh không phải ngại gì. Thành khẩn khai báo sẽ được hưởng khoan hồng. Nói nhanh".
"Dạ dạ!... Em thấy sếp đi trước đã bỏ súng và giơ tay hàng. Nên em làm theo!"-tên Nô trả lời.
Cuộc hỏi cung kết thúc. Tên Ngà xin hỏi tôi một điều: "Thưa ông! Ông cũng học đại học luật ạ?". Tôi trả lời dứt khoát: "Tôi chưa kịp học đại học. Tổ quốc bị quân giặc xâm lăng, chúng tôi phải làm nhiệm vụ đánh giặc, cứu nước trước đã".
"Nhưng ông đối xử với tù binh chúng tôi rất có “phong cách”...?"-tên Ngà hỏi tiếp. "Là vì chúng tôi được học để thực hiện các chính sách tại chiến trường; trong đó có chính sách đối với thương binh, tử sĩ; chính sách đối với tù binh, hàng binh; chính sách về chiến lợi phẩm..."-tôi nói.
Nghe vậy, tên Ngà cúi gằm mặt nói: "Dạ dạ! Các ông vừa bản lĩnh, vừa có mưu trí, lại hiểu biết. Tôi thật sự cảm phục, cảm phục!".



