“Đúng là Việt Cộng rồi”!
"Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968 tại thành phố Huế, ta và địch giằng co từng mái nhà, góc phố rất quyết liệt. Một số bộ đội bị thương được đưa vào nhà hộ sinh Kim Cúc. Chị Cúc là người Quảng Bình di cư. Tại đây thương binh được sơ cứu rồi chuyển về chùa Nguyệt Biều ở ngoại ô thành phố Huế. Mấy anh phật tử, tiểu chùa có cảm tình với cách mạng phục vụ luôn tay, tới chiều ngày thứ hai mới lo được dân công để chuyển. Khoảng 5 giờ chiều, vài chục nam nữ thanh niên được điều tới, bốn người khênh một cáng.
Nằm trên cáng, tuy mất máu, mệt nhiều nhưng nghe các cô gái Huế trò chuyện, bác Nguyễn Nam Đồng vẫn cảm thấy vui vui. Một cô nói: “Chu choa, coi chừng eng (anh) này hổng phải Việt Cộng mô”. Một cô khác thắc mắc: “Hổng phải Việt Cộng thì là chi?”. Cô kia lại tiếp “Tau nghe thấy mấy lính quốc gia kể, 7 ổng Cộng sản giẫm không giập ống đủ đủ, lông lá đầy mình, coi bộ dữ tợn lắm, thế mà eng này nặng quá!”
Bác Đồng đoán mấy cô này chưa từng biết Cộng sản là ai nên chủ động lên tiếng: “Nhờ mấy cô làm ơn bật giùm tôi hộp quẹt hút thuốc!”. Các cô hạ cáng bật quẹt diêm châm lửa cho ông hút thuốc xong rồi lại tiếp tục lên đường, vừa đi vừa rì rầm nói nhỏ với nhau: “Trong kỹ eng này trắng trẻo đẹp trai, ăn nói dễ thương quá ta. Đúng là Việt Cộng rồi!”
"



