Thân nhân liệt sĩ, người có công

ĐỨNG LẠI Ở TUYẾN ĐẦU

Hải Phòng13/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐỨNG LẠI Ở TUYẾN ĐẦU

LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN NGÀN (NGÂN)

Ninh Khánh – miền quê thuần hậu, nơi những con người chân chất sống bám đất, bám làng – đã sinh ra Nguyễn Văn Ngàn, người con sinh năm 1931, lớn lên trong những năm tháng đất nước bị chia cắt, nhân dân chìm trong đau thương, mất mát. Tuổi trẻ của anh không có những ngày bình yên trọn vẹn, mà sớm in dấu bởi tiếng súng, bởi cảnh làng quê tan hoang dưới gót giày xâm lược. Khi Tổ quốc gọi tên, anh lên đường không do dự. Không phải là người lính của một trận đánh ngắn ngủi, Nguyễn VănNgàn là người lính của sự bền bỉ, của những năm tháng chiến đấu dài dằng dặc, lặng lẽ mà kiên cường. Anh bước vào chiến tranh với tất cả niềm tin giản dị: còn giặc là còn cầm súng. Những năm tháng ấy, chiến trường khốc liệt không chỉ bởi bom đạn mà còn bởi đói rét, bệnh tật, thiếu thốn trăm bề. Hết hành quân lại chiến đấu, hết chiến đấu lại bám trụ, người lính ấy đi qua biết bao mùa mưa nắng, biết bao lần cái chết cận kề. Đồng đội ngã xuống, anh ở lại; đơn vị tổn thất, anh tiếp tục đứng lên thay phần việc của người đã khuất. Không ồn ào, không kể công, anh âm thầm giữ vững trận tuyến như chính hơi thở của mình. Nhiều năm trôi qua, chiến tranh bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Cuối năm 1969, khi bom đạn kẻ thù vẫn trút xuống dữ dội, khi biết bao người đã kiệt sức sau những năm dài chinh chiến, liệt sĩ Nguyễn Văn Ngàn vẫn ở lại chiến trường. Ở cái tuổi không còn trẻ, anh vẫn khoác ba lô, vẫn bám đơn vị, vẫn trọn vẹn nghĩa tình với đồng đội và lời thề với Tổ quốc. Ngày 29 tháng 12 năm 1969, giữa những ngày cuối cùng của một năm đầy máu lửa, anh đã anh dũng hy sinh. Sự ra đi của anh khép lại một chặng đường chiến đấu bền bỉ, dài hơi, nhưng mở ra một giá trị bất tử: sự thủy chung tuyệt đối của người lính với cách mạng, với nhân dân, với non sông.Anh ngã xuống không phải trong phút bốc đồng của tuổi trẻ, mà trong sự lựa chọn trọn vẹn của một con người đã đi gần hết chặng đường chiến tranh, hiểu rõ cái giá của độc lập, tự do. Máu anh thấm vào đất, thân anh hòa vào núi rừng, để đổi lấy ngày hòa bình cho dân tộc. Hôm nay, khi đất nước đã yên tiếng súng, tên anh – liệt sĩ Nguyễn Văn Ngàn (Ngân) – vẫn lặng lẽ nhưng vững chãi như chính cuộc đời người lính ấy. Anh là biểu tượng của sự bền gan, vững chí, của một thế hệ đã sống, đã chiến đấu và đã hy sinh trọn vẹn cho Tổ quốc đến hơi thở cuối cùng. Thời gian có thể làm lành những vết thương chiến tranh, nhưng không bao giờ làm phai mờ hình ảnh người lính bền bỉ đứng nơi tuyến đầu cho đến cuối năm 1969, trọn nghĩa với trận tuyến, trọn lòng với non sông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn