DŨNG SĨ THIẾU NIÊN ĐOÀN VĂN LUYỆN CÒN ĐƯỢC GẶP BÁC NHIỀU LẦN HƠN
Được gặp Bác ba lần thì còn có một số bạn khác nữa, như Phạm Kiều Anh chẳng hạn. Riêng Đoàn Văn Luyện thì hơn hẳn.
Lần đầu tiên mới ra Bắc, Luyện đang ngồi đợi thì thấy Bác đi làm việc về. Nhìn tác phong giản dị, nhanh nhẹn của Bác, em cứ tưởng như mình đang ở trong mơ. Em được ngồi ăn cơm với Bác trong ngôi nhà nhỏ gọn gàng, sàn bằng gỗ, vách cũng bằng gỗ. Bữa cơm có bánh bao hấp, cá kho, canh khoai, chai nước mắm ớt và rau muống luộc. Em bàng hoàng, sung sướng cứ ăn một miếng lại ngồi nhìn Bác. Bác gắp thức ăn cho từng người rồi hỏi chuyện. Khi biết mẹ của Luyện bị địch bắt và hy sinh, Bác nhìn em trìu mến vô hạn, khiến suốt đời em không quên được. Rồi Bác hỏi:
- Ra ngoài này, cháu thích làm gì?
- Thưa Bác, cháu mong được học tập nhiều điều để rồi trở về Nam làm việc được tốt hơn.
Bác gật đầu, bảo:
- Cháu cứ nghỉ đi cho khoẻ một thời gian rồi đi học!
Lần thứ hai Luyện được gặp Bác trong cuộc họp mặt các anh hùng, dũng sĩ miền Nam hồi tháng 10/1968.
Bữa ấy Luyện cũng muốn lên báo cáo về thành tích của các đồng đội trong thời gian chiến đấu để Bác nghe, nhưng em đã nhường lời cho các cô, chú mới được gặp Bác lần đầu. Và em nghĩ: Bao giờ đồng bào trong quê mình mới được gặp Bác?
Lần thứ ba là tháng Chạp năm 1968. Bấy giờ Luyện đang học tập ở Quân khu Tả ngạn thì được đón về Hà Nội cùng với các em: Thu, Nết, Phổ, Mên, Hoàn.
Về đến nơi, vừa xuống xe, các em đã thấy Bác Hồ và Bác Tôn ngồi trên một chiếc ghế dài, đặt ở cạnh nhà.
Các em chạy ùa tới. Thu là gái nên được đến với Bác trước nhất. Hai Bác hỏi thăm sức khỏe từng em một rồi bảo tất cả cùng vào ăn cơm. Ăn xong, hai Bác cho mỗi em hai quá táo, một quả lê và ba cuốn sách Người tốt việc tốt. Sau đó Bác Hồ bảo:
- Các cháu lại cả đây nào, hôn hai Bác rồi về!
Luyện hơi ngạc nhiên hỏi:
- Dạ, thưa... cháu cứ tưởng hai Bác gọi các cháu về là có việc gì!
Bác Hồ cầm tay từng em rồi bảo:
- Hai Bác nhớ nên gọi các cháu về để hai Bác mừng thôi.
Tết Kỷ Dậu, đầu năm 1969, Luyện và một số bạn lại được đến để cùng Bác đón Đoàn đại biểu Chính phủ Cuba.
Trong khi chờ gặp khách, Bác hỏi một chú cùng đi:
- Mậu dịch phân phối cho cháu có thiếu thứ gì không?
- Dạ, đủ cả ạ!
Bác gật đầu bảo:
- Có thiếu cái gì thì cán bộ ta mua sau, nhường cho nhân dân mua trước.
Luyện nghe rất rõ cuộc trò chuyện đó. Em ghi nhớ lời của Bác để mong sau này về Nam còn kể cho đồng bào trong đó nghe.
Đoàn Cuba đến. Bà Trưởng đoàn bắt tay Bác xong thì khóc và cứ mãi đưa khăn lên chấm nước mắt. Bác cũng rất xúc động.
Bác giới thiệu các em với Đoàn và Bác thuộc tên từng em một. Đến lượt Luyện, Bác nói:
- Cháu này lúc ra còn bé. Bây giờ đã lớn như thế này rồi!
Luyện hết sức cảm động và tự nghĩ mình có lớn nhưng không biết có khôn lên được như Bác từng dặn dò, mong đợi không?



