"Đừng sợ, sẽ sống!"
"Đừng sợ, sẽ sống!"
Chạy lòng vòng qua nhiều bót cảnh sát, khi trời tối hẳn, những người lính cách mạng bắt đầu linh cảm được giờ phút cuối cùng. Trong thùng xe chật hẹp, ông Kiểu nắm lấy bàn tay cô gái trẻ nhất đoàn rồi nhẹ nhàng hôn lên đó. Ông quay sang hôn tiếp lên tay bà Lê Thị Riêng.
"Thật vậy sao anh? Bộ anh thấy tình hình không được hả?", bà Ngọc Anh vẫn nhớ rõ lời của bà Riêng lúc đó.
"Thấy tình hình vậy là nó muốn giết tụi mình đó. Tội cho Ngọc Anh còn trẻ quá...", ông Kiểu, người chỉ lặng lẽ quan sát tình hình xung quanh từ lúc bị đưa lên xe, đáp nhỏ.
Bà Ngọc Anh nhớ lại: "Lúc đó tôi cũng sợ. Nhưng nghĩ có anh Chín, có chị Hai thì mình cứ theo hai người".
Đó cũng là cuộc trò chuyện cuối cùng của họ.




