DÙNG SÚNG NGẮN K54 BẮN RƠI TRỰC THĂNG MỸ
Sau cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, dù bị thất bại về chiến lược, nhưng dựa vào tiềm lực quân sự còn rất mạnh, Mỹ - Diệm thực hiện chiến lược “Việt Nam hóa chiến tranh", đánh phá lấn chiếm vùng giải phóng vô cùng khốc liệt. Về không quân, chúng tăng cường thêm hai loại trực thăng chiến đấu mới là OH6 và UH-1 Copra. OH6 có hình thù giống như con cá nóc, nên nhân dân thường gọi là “Bù nóc”, đóng vai trò trinh sát, do thám và chỉ điểm. “Bù nóc” trang bị súng tiểu liên, M79 và chở theo rất nhiều lựu đạn, thường bay sà xuống rất thấp, quan sát rõ mục tiêu và ở địa hình trống trải có thể bắt sống người. Ra chiến trường, nó được yểm trợ từ phía trên bởi 2 trực thăng UH-1 Copra, thân hình dài, dẹp, nhân dân quen gọi là "Cá lẹp”, còn Mỹ gọi là “Hổ mang chúa", trang bị hỏa lực rất mạnh, gồm 2 khẩu súng 6 nòng xoay Minigun, 4 giá treo vũ khí, có thể gắn súng máy, hỏa tiễn 70 mm.
Ông Đặng Văn Truyền (bí danh Tùng Chinh) lúc bấy giờ là Ấp đội trưởng Ấp 4, thuộc xã Thạnh Phú Đông, huyện Giồng Trôm. Đồng thời, Tùng Chinh cũng là Chỉ ủy viên, phụ trách 4 ấp vùng B thuộc cồn Ốc (nay là xã Hưng Phong). Cuối năm 1967, do thường đi công tác phong trào, nên Tùng Chỉnh được ông Phạm Văn Bộ (Mười Lý), Bí thư xã Thạnh Phú Đông giao cho một khẩu súng ngắn K54 để sử dụng. Ngày 13/9/1969, đang công tác ở địa bàn còn Ốc, nhận được chỉ đạo, Tùng Chinh phải mượn xuồng, giả dạng dân câu, vượt sông qua cồn Lính dự họp. Đang bơi xuồng trên sông, ông phát hiện có 2 chiếc “Bù nóc". Biết nó đã phát hiện mình, Tùng Chỉnh cố bơi nhanh, vừa kịp đến mỏm cồn Linh thì một trong hai chiếc “Bù nóc" hạ thật nhanh xuống thấp và dừng hẳn ở phía trên, trước mũi xuồng, gần đến nỗi ông nhìn thấy cả tên lính Mỹ mặt đỏ gay, dùng tay ra hiệu, như xét hỏi giấy tờ mình. Sống chết chỉ được quyết định trong tích tắc. Nhanh như chớp, Tùng Chinh nhảy ùm xuống nước, ngay gốc bần, chĩa ngay mũi súng ngắn K54 vào đầu chiếc "Bù nóc", nổ liền 2 phát.
Chiếc "Bù nóc" trúng đạn bốc cháy, rơi ùm xuống sông. Không kịp quan sát, Tùng Chỉnh vội lao lách nhanh chóng thoát khỏi trận địa, trong khói đạn mịt mù, ầm ĩ như một trận đánh lớn của 2 chiếc “Cá lẹp" trút đạn, pháo như mưa xuống mỏm cồn. Sau đó địch đổ quân xuống cấu chiếc "Bù nóc" về. Sau này, ta mới biết, chiếc "Bù nóc" bị Tùng Chinh bắn hạ đã làm chết tại trận 2 tên Mỹ và khiến 1 tên bị thương.
Với chiến công hy hữu này, Tùng Chinh được Bộ Chỉ huy Quân giải phóng miền Nam Việt Nam tặng bằng khen, Ủy ban Mặt trận Dân tộc giải phóng tỉnh Bến Tre tặng giấy khen và Ban Chỉ huy Tỉnh đội tặng danh hiệu “Dũng sĩ diệt phi cơ".
Đối mặt với "Bù nóc”, Tùng Chinh dũng cảm, mưu trí hạ gục và thoát hiểm trong làn đạn dày đặc của địch. Nhưng không may, chỉ hơn một năm sau, tháng 1/1971, Tùng Chinh đã hy sinh. Khẩu súng K54 từng bắn rơi “Bù nóc” được giao lại cho ông Mười Lý giữ đến ngày 30/4/1975. Hiện nay, khẩu súng này được lưu giữ ở Bảo tàng Bến Tre, do ông Mười Lý trao lại, là vật chứng của chiến công có một không hai trên quê hương Bến Tre, dùng súng ngắn K54 bắn hạ trực thăng Mỹ của người du kích, đảng viên gan góc dũng cảm.

