Dũng sỹ diệt xe tăng
Phượng vĩ nghèo. Mảnh đất bán sơn địa cách trung tâm huyện hơn hai chục cây số này năm nào cũng hứng chịu ảnh hưởng bão lũ từ hai bờ ngòi Giành. Nhiều năm nay, nhà cựu chiến binh Nguyễn Xước Hiện luôn đứng đầu bảng trong danh sách hộ nghèo của khu, của xã. Trong căn nhà vách tre, lợp lá cọ mới được anh em dân quân xã di chuyển, tu sửa lại để có thể ở tạm qua mùa mưa bão, ông Hiện lục tủ lấy túi hồ sơ đựng phim chụp X-quang được dùng làm chỗ để mấy tấm ảnh đồng đội về thăm chiến trường xưa trao tặng và ảnh Trung tướng Khuất Duy Tiến mới lên thăm, trao tặng Kỷ niệm chương Sư đoàn 320 hôm 11-3 mới đây. Tay run run lật giở từng bức hình, cựu xạ thủ B41 cười hồn hậu: “Chẳng gì sánh được tình cảm đồng đội. Quý lắm.! Biết được địa chỉ của tôi, anh em về thăm, động viên, giúp đỡ nhiều lắm. Đảng, Nhà nước đưa tôi đi đánh giặc, rồi lại đưa tôi về quê thế này là tốt lắm rồi. Bao nhiêu người còn nằm lại chiến trường hoặc mang thương tật suốt đời. So với đồng đội, tôi thế là may mắn lắm…”. Theo lời kể ngắt quãng của người mới bước sang tuổi 63 nhưng đã sớm già yếu, hom hem: Ông hiện sinh năm 1952 trong gia đình công giáo nghèo có tới 8 người con gồm 6 trai, 2 gái. Chưa hết lớp 3 trường làng, cậu bé Hiện đã theo các anh chị nghỉ học phụ giúp gia đình san sẻ gánh nặng mưu sinh. Tròn hai mươi tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tháng 9-1972, anh Hiện lên đường nhập ngũ. Sau đợt huấn luyện ở Hà Bắc, anh được điều động vượt Trường Sơn vào khu vực Tây Nguyên trực tiếp tham gia chiến đấu trong biên chế Đại đội 3, Tiểu đoàn 7, Trung đoàn 64, Sư đoàn 320. Được giao nhiệm vụ xạ thủ B41, trực tiếp quản lý khẩu súng nặng hơn 7kg và cơ số đạn thường trực 5 quả. Chỉ sau thời gian ngắn làm quen, xạ thủ trẻ Nguyễn Xước Hiện đã sử dụng thành thạo các tính năng của loại vũ khí có uy lực khủng khiếp, “sát thủ” của các loại tăng thiết giáp trên chiến trường bấy giờ. Chiến trường ngày càng khốc liệt với các trận đánh quy mô lớn, báo hiệu thắng lợi cuối cùng đang đến gần. Tháng 3-1975, Giải phóng quân tiến đánh Buôn Ma Thuột. Tây nguyên thất thủ. Địch co cụm về trấn thủ Đà Nẵng. Tại Cheo Reo, đường 7 (Gia Lai) trung đoàn 64 đã có trận phục kích sấm sét.
Đến giờ, trí nhớ đã suy giảm nhiều nhưng trận phục kích huyền thoại ấy vẫn tươi rói trong ký ức cựu chiến binh Nguyễn Xước Hiện như mới diễn ra ngày hôm qua. Ông kể lại: “Từ chiều 18-3-1975, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ đến đào hầm, chuẩn bị công sự phục kích địch trên đường 7. Nằm chờ cả đêm, 8h ngày 19-3, chúng tôi nghe tiếng động cơ tăng gầm rú. Ló đầu ra khỏi hầm trú ẩn, chúng tôi nhìn rõ chiếc tăng M48 phun khói đen kịt, xích sắt băm nát đường đất tung bụi mù mịt lao về phía cây cầu gần nơi anh em tôi phục kích. Lệnh nổ súng được phát ra. Lúc này tai tôi còn tỏng, chưa điếc đặc như sau khi khai hỏa, tôi nhổm người qua nóc hầm, đặt súng lên vai, lấy đường ngắm rồi hét lớn: "Để tôi diệt “thằng” này cho!". Mục tiêu cách tôi có 15-20m, quá chuẩn cho đường đạn B41, tôi nhìn rõ cả họng pháo đen ngòm của nó chĩa về phía tôi khi xiết cò. Trúng đạn, chiếc xe khựng lại, bốc cháy, lao rệ xuống khe vực phía chân đồi. Chưa kịp reo mừng thì từ phía sau một chiếc tăng nữa lại lao đến, phát hiện ra tổ phục kích, nó bắn trọng liên như vãi đạn và xoay ngang, chồm lên nóc hầm đồng chí Lúa quê Thái Bình, ngay cạnh hầm tôi ngồi. Mục tiêu cách chưa đầy 5m, tôi nổ súng, hất nó xuống khe vực cùng chiếc xe dẫn đầu vừa trúng đạn. Lúc này tai tôi ù đi như có người xay lúa trong đầu, chỉ biết căng mắt hướng về phía đường cái phát hiện mục tiêu và nổ súng. Hết cơ số đạn B41 mang theo, nhìn xuống thấy đồng chí Thi, phụ cho tôi trúng đạn hy sinh, tôi nhặt khẩu AK lao lên cùng anh em truy kích, tiêu diệt địch. Đến chiều tối, trận đánh kết thúc, chúng tôi bắt sống mấy chục tù binh giải về…”. Khẩu súng ông Hiện sử dụng trong trận đánh giờ được trưng bày trang trọng ở bảo tàng Sư đoàn 320. Cuốn “Lịch sử Trung đoàn 64 Quyết Thắng, Sư đoàn 320 (1946-2006)” cũng ghi rõ : “Từ 8h đến 19h ngày 19-3-1975, Tiểu đoàn 7 chặn đánh quyết liệt với hàng chục xe tăng, xe thiết giáp và hàng trăm tên địch. Có lúc địch dùng 51 chiếc xe, trong đó 15 xe tăng, đánh tràn vào các chốt, xe tăng đè cả lên nóc hầm của đồng chí Lúa thuộc Đại đội 3. Mặc dù địch rất đông, nhưng các chiến sĩ bình tĩnh dũng cảm, vừa diệt xe tăng, vừa đánh bộ binh. Đồng chí Hiện (được chú thích là quê huyện Cẩm Khê, Phú Thọ -TG), xạ thủ B41 bắn 5 quả đạn, diệt 3 xe tăng M48 và 1 xe M113…”.



