Đứng trước dòng sông Thạch Hãn
Những suy tư của một người trẻ khi đứng bên dòng sông Thạch Hãn – nơi gắn liền với những hy sinh trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị.
Dòng Thạch Hãn hôm nay hiền hòa và lặng lẽ đến mức khó có thể tưởng tượng rằng nơi đây từng chứng kiến biết bao đau thương và mất mát. Khi nghe kể về những người lính đã mãi mãi nằm lại dưới lòng sông trong mùa hè đỏ lửa năm 1972, tôi bỗng thấy lòng mình nặng trĩu. Có những con người ra đi khi còn rất trẻ, chưa kịp sống hết tuổi thanh xuân, chưa kịp trở về với gia đình và những người thân yêu. Vậy mà họ vẫn sẵn sàng hy sinh vì độc lập của Tổ quốc. Đứng trước dòng sông ấy, tôi hiểu rằng sự bình yên của hôm nay không đến một cách tự nhiên. Và có lẽ, cách tri ân thiết thực nhất của thế hệ trẻ chúng tôi là sống có trách nhiệm, sống có lý tưởng và không bao giờ quên quá khứ.



