ĐỨNG TRƯỚC LỆNH, CHỈ BIẾT TIẾN KHÔNG BIẾT LÙI
Có một lần, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ giữ vững một khu vực quan trọng, nơi có thể kiểm soát cả một vùng rộng lớn, nếu mất đi sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến toàn bộ kế hoạch. Tình hình căng thẳng từng giờ, mọi người đều sẵn sàng chiến đấu, súng đạn kiểm tra cẩn thận, vị trí phòng thủ củng cố thêm chắc chắn. Đêm đó, gió thổi mạnh, lá rừng xào xạc như có tiếng bước chân, chúng tôi đứng im lặng trong hào, mắt hướng về phía trước, không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu trách nhiệm trên vai nặng như núi. Khi tiếng súng đầu tiên vang lên, không ai run rẩy, mọi người thực hiện đúng chỉ lệnh, giữ vững vị trí, chiến đấu kiên cường suốt nhiều giờ liền. Có lúc địch tiến đến rất gần, tiếng hô xung sát vang vọng, chúng tôi càng sát cạnh nhau, lưng dựa lưng, bảo vệ lẫn nhau, không để một bước lùi. Lúc đó không nghĩ đến sợ, chỉ nghĩ đến: phía sau là quê hương, là gia đình, là Tổ quốc, không thể lùi, không được lùi. Khi bình yên trở lại, nhìn đồng đội bên cạnh, thấy nhau vẫn còn, ôm nhau mà khóc, biết rằng chúng tôi đã cùng nhau đứng vững trước thử thách sinh tử.



