Thân nhân liệt sĩ, người có công

Dưới ánh đèn dầu nơi hậu phương

Đêm xuống rất chậm trên miền quê nhỏ. Không phải vì thời gian trôi chậm, mà vì lòng người níu lại. Trên chiếc bàn gỗ cũ, ánh đèn dầu leo lét lay động theo từng cơn gió lùa qua khe cửa. Người mẹ ngồi đó, đôi tay chai sạn khẽ lần từng đường kim mũi chỉ, vá lại chiếc áo cũ cho con trai – người đã rời nhà ra trận từ nhiều tháng trước.

Tuyên Quang05/08/2026Xã Hoàng Su Phì (Đoàn xã Hoàng Su Phì)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Dưới ánh đèn dầu nơi hậu phương

Dưới ánh đèn dầu nơi hậu phương

Đêm xuống rất chậm trên miền quê nhỏ. Không phải vì thời gian trôi chậm, mà vì lòng người níu lại. Trên chiếc bàn gỗ cũ, ánh đèn dầu leo lét lay động theo từng cơn gió lùa qua khe cửa. Người mẹ ngồi đó, đôi tay chai sạn khẽ lần từng đường kim mũi chỉ, vá lại chiếc áo cũ cho con trai – người đã rời nhà ra trận từ nhiều tháng trước.

Ngoài kia, tiếng dế vẫn rả rích như mọi đêm, nhưng trong lòng người mẹ, âm thanh ấy lại trở nên xa xăm. Bà không còn nghe thấy rõ nữa, bởi tâm trí đã theo bước chân con đi đến những cánh rừng, những con đường mà bà chưa từng biết tên. Mỗi mũi kim đâm xuống không chỉ là vá áo, mà còn là vá lại nỗi nhớ, vá lại niềm tin mong manh rằng con mình vẫn bình yên.

Chiến tranh không chỉ là tiếng súng, tiếng bom. Chiến tranh còn là những khoảng lặng dài vô tận nơi hậu phương – nơi người ta sống bằng hy vọng. Người mẹ ấy không biết chiến sự ra sao, không biết con mình đang ở đâu, chỉ biết mỗi ngày thắp một ngọn đèn, như thắp lên một lời cầu nguyện.

Có những buổi chiều, bà ra đầu ngõ, đứng rất lâu. Bà không chờ ai cụ thể, chỉ chờ một điều gì đó có thể khiến lòng mình nhẹ đi – có thể là một lá thư, một tin tức, hay đơn giản là một người lính đi qua nói rằng: “Chúng tôi vẫn ổn.”

Nhưng chiến tranh không cho người ta câu trả lời rõ ràng. Nó chỉ để lại những khoảng trống. Và trong khoảng trống ấy, con người buộc phải tự lấp đầy bằng niềm tin.

Đôi khi, bà nhớ lại ngày con đi. Nó không khóc, cũng không ngoảnh lại lâu. Nó chỉ nói: “Con đi rồi sẽ về.” Một câu nói đơn giản, nhưng lại trở thành điểm tựa để bà sống qua từng ngày.

Ngọn đèn dầu vẫn cháy. Ánh sáng yếu ớt nhưng bền bỉ. Nó giống như tình yêu của người mẹ – không rực rỡ, không ồn ào, nhưng không bao giờ tắt.

Chiến tranh có thể lấy đi rất nhiều thứ: tuổi trẻ, bình yên, thậm chí là mạng sống. Nhưng nó không thể lấy đi tình người. Và chính những con người bình dị nơi hậu phương đã âm thầm giữ cho đất nước một nền tảng vững chắc – nền tảng của yêu thương, của chờ đợi và của hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dưới ánh đèn dầu nơi hậu phương | Câu chuyện thời hoa lửa