Dưới ánh lửa đêm – Những nhiệm vụ thắp sáng tuổi thanh xuân
Câu chuyện tái hiện ký ức của một cựu Thanh niên xung phong về những nhiệm vụ gian khó trong chiến tranh và những năm đầu xây dựng đất nước. Qua những chi tiết chân thực, nhân chứng gửi gắm đến thế hệ trẻ thông điệp về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự tiếp nối truyền thống.
Bác bắt đầu câu chuyện bằng một ký ức rất nhỏ:
“Đêm ấy trời mưa lớn. Đường vừa bị sạt lở, nếu không xử lý kịp thì sáng hôm sau đoàn xe sẽ không thể qua được.”
Giữa màn đêm, ánh đèn pin le lói. Những chiếc cuốc, chiếc xẻng liên tục hạ xuống nền đất ướt. Đôi tay run lên vì lạnh nhưng không ai dừng lại.
“Chúng tôi khi đó chỉ nghĩ một điều: phải hoàn thành nhiệm vụ trước khi trời sáng.”
Nhiệm vụ của Thanh niên xung phong khi ấy không phân biệt ngày hay đêm. Khi có lệnh là lên đường. Khi có sự cố là có mặt. Hết san lấp hố bom lại chuyển sang dựng cầu tạm. Hết bảo đảm giao thông lại tham gia vận chuyển lương thực.
Có những bữa cơm vội bên bếp lửa giữa rừng. Có những giấc ngủ chập chờn bên công trường còn dang dở. Nhưng trong gian khó ấy lại có tiếng cười động viên nhau.
Bác kể:
“Tuổi trẻ của chúng tôi gắn liền với nhiệm vụ. Không phải nhiệm vụ được giao trên giấy, mà là nhiệm vụ được giao từ trái tim.”
Sau ngày hòa bình, nhiều người trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng nhiệm vụ chưa bao giờ kết thúc. Thanh niên xung phong tiếp tục tham gia xây dựng kinh tế, làm thủy lợi, mở rộng sản xuất, góp sức dựng xây quê hương.
“Chiến tranh qua rồi, nhưng đất nước còn nghèo. Nhiệm vụ lúc ấy là làm sao để người dân có cuộc sống tốt hơn.”
Nghe đến đây, một đoàn viên trẻ hỏi:
“Thưa bác, điều gì khiến các bác luôn hoàn thành nhiệm vụ dù gian khổ đến vậy?”
Bác mỉm cười:
“Vì chúng tôi tin rằng mỗi việc mình làm đều có ý nghĩa. Khi mình sống vì tập thể, vì quê hương, thì khó khăn nào cũng vượt qua được.”
Câu chuyện khép lại bằng một lời nhắn nhủ giản dị:
“Các cháu hôm nay có nhiệm vụ khác chúng tôi, nhưng tinh thần thì phải giống nhau. Dù là học tập, lao động, hay tham gia hoạt động Đoàn – hãy làm bằng trách nhiệm và lòng tự hào.”
Ngọn lửa năm xưa được thắp lên từ gian khó.
Hôm nay, ngọn lửa ấy cần được giữ gìn bằng tri thức, bằng sáng tạo, bằng tinh thần dấn thân.
Và khi thế hệ trẻ hiểu rõ nhiệm vụ của mình,
thì ánh lửa ấy sẽ còn cháy mãi –
không chỉ trong ký ức,
mà trong hành động của hiện tại và tương lai.


